<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066</id><updated>2011-09-13T22:37:17.396+07:00</updated><title type='text'>Ngẫm nghĩ</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>231</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2076799096185876854</id><published>2010-03-28T15:15:00.004+07:00</published><updated>2010-03-28T15:24:31.485+07:00</updated><title type='text'>YÊU CHO ĐẾN HẾT HƠI</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68Q6OwUtsI/AAAAAAAABKY/9uTtW8rlGXg/s1600/DSC02379.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68Q6OwUtsI/AAAAAAAABKY/9uTtW8rlGXg/s320/DSC02379.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453596266348197570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Nhà thờ Mằng Lăng là nhà thờ lớn của &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: arial;" href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Gi%C3%A1o_x%E1%BB%A9_M%E1%BA%B1ng_L%C4%83ng&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Giáo xứ Mằng Lăng (trang chưa được viết)"&gt;giáo xứ  Mằng Lăng&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;, thuộc &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: arial;" href="http://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Gi%C3%A1o_h%E1%BA%A1t_Ph%C3%BA_Y%C3%AAn&amp;amp;action=edit&amp;amp;redlink=1" class="new" title="Giáo hạt Phú Yên (trang chưa được viết)"&gt;Giáo hạt  Phú Yên&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: arial;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Gi%C3%A1o_ph%E1%BA%ADn_Quy_Nh%C6%A1n" title="Giáo phận Quy Nhơn"&gt;Giáo phận Quy Nhơn&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;. Năm 1892, &lt;/span&gt;&lt;a style="font-family: arial;" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_m%E1%BB%A5c" title="Linh mục"&gt;linh mục&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt; Joseph de La Cassagne (thường gọi là Cố  Xuân) khởi công xây dựng nhà thờ Mằng Lăng. Ông là linh mục đầu tiên của  giáo xứ này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68Qy93y9RI/AAAAAAAABKQ/uzIvdxO9rSE/s1600/DSC02403.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 180px; height: 320px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68Qy93y9RI/AAAAAAAABKQ/uzIvdxO9rSE/s320/DSC02403.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453596141557052690" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68QrhzMOPI/AAAAAAAABKI/oH5Et5vgjm4/s1600/DSC02401.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 180px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68QrhzMOPI/AAAAAAAABKI/oH5Et5vgjm4/s320/DSC02401.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453596013762459890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68QeCsX3JI/AAAAAAAABKA/5HJQkJCwekQ/s1600/DSC02392.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 180px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68QeCsX3JI/AAAAAAAABKA/5HJQkJCwekQ/s320/DSC02392.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5453595782074064018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Nhà thờ treo hai hàng chữ thật lớn. Không chụp hình lại vì đã nhớ !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Yêu cho đến hết hơi. Yêu cho đến trọn đời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Nhiều du khách đến đây luôn muốn chụp hình dưới hai hàng chữ ấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Riêng mình thì... ra ngoài cho chắc ăn :-))&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2076799096185876854?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2076799096185876854/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2076799096185876854' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2076799096185876854'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2076799096185876854'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2010/03/yeu-cho-en-het-hoi.html' title='YÊU CHO ĐẾN HẾT HƠI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/S68Q6OwUtsI/AAAAAAAABKY/9uTtW8rlGXg/s72-c/DSC02379.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5719692432539682903</id><published>2010-03-28T00:02:00.003+07:00</published><updated>2010-03-28T00:07:19.748+07:00</updated><title type='text'>LÂU QUÁ CHỪNG RỒI HEN</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: justify;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tự dưng sực nhớ đã lâu lắm không ghé nơi chốn này. Lâu quá chừng rồi hen.&lt;br /&gt;Những tháng ngày tiếp nối. Những chuyến đi tiếp nối.&lt;br /&gt;Bao nhiêu là câu chuyện.&lt;br /&gt;Bao nhiêu là hình ảnh.&lt;br /&gt;FB vẫn không thể là nơi chốn dễ chịu, yên bình như bên này.&lt;br /&gt;Hy vọng sẽ ghé qua thường xuyên.&lt;br /&gt;Ừh ! Mà tại sao lại dùng từ ghé qua vậy ta. Nhà của mình kia mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5719692432539682903?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5719692432539682903/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5719692432539682903' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5719692432539682903'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5719692432539682903'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2010/03/lau-qua-chung-roi-hen.html' title='LÂU QUÁ CHỪNG RỒI HEN'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1616203060831390921</id><published>2009-06-29T11:05:00.003+07:00</published><updated>2009-06-29T11:25:02.277+07:00</updated><title type='text'>TRÔNG NGƯỜI</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SkhCFo6w9jI/AAAAAAAABJc/rAqYwZ0bqGQ/s1600-h/246px-Ny-times-tower.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 132px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SkhCFo6w9jI/AAAAAAAABJc/rAqYwZ0bqGQ/s320/246px-Ny-times-tower.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5352600821780510258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;Sáng nay, nhiều báo loan tin, ngày 27.6, công ty truyền thông New York Times (NYT - Mỹ), cho biết sẽ bán thêm một tờ báo tại Massachusetts cùng với tờ &lt;em&gt;Boston Globe&lt;/em&gt; đang bị thua lỗ. &lt;/span&gt; &lt;p  class="pBody" style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;NYT hi vọng tìm được người mua trong tháng 7 tới này. Tờ &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Worcester Telegram &amp;amp; Gazette&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; WTG được NYT mua lại năm 2000 với giá 295 triệu USD, sẽ là gói đính kèm trong thỏa thuận bán tờ &lt;em&gt;Boston Globe&lt;/em&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;Được biết, &lt;em&gt;&lt;/em&gt;NYT mua &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;&lt;em&gt;Boston Globe vào &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;năm 1993 với giá tận 1,3 tỷ USD. &lt;em&gt;Boston Globe&lt;/em&gt; đã lao đao vì lợi nhuận quảng cáo sụt giảm, số lượng phát hành giảm mạnh cộng với việc độc giả chuyển dần sang các loại tin miễn phí. Đầu năm 2009 đến nay, &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;&lt;em&gt;Boston Globe&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt; đã lỗ khoảng 85 triệu USD. &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;AFP cho biết độc giả hiện sẽ phải gánh thêm khoản nợ lương hưu khoảng 59 triệu USD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin tháng 6 bi thảm là vậy. Trong khi vào tháng 4 thì NYT gặt hái được vô số thành công với &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;Giải Pulitzer danh giá. Tờ New York Times dù nợ nần tứ giăng đã giành 5 trong 14 giải thưởng uy tín&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; ở các hạng mục: điều tra, tin nóng, tin quốc tế, phóng sự ảnh và bình luận.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Truyền thông nhấn mạnh thông tin: "Không có giải thưởng nào dành cho việc đưa tin về cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Giải thưởng Pulitzer được công bố giữa lúc các tờ báo Mỹ đang gặp khó khăn nghiêm trọng về tài chính. Nhiều tờ báo phải đóng cửa, phá sản hoặc cắt giảm lao động. Các tờ báo in cũng phải nỗ lực để cạnh tranh với các báo mạng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mặc dầu năm nay là năm đầu tiên báo mạng được tham gia tranh giải nhưng không tác phẩm nào trong số 65 tác phẩm dự thi giành giải. Tuy nhiên, ban giám khảo cũng thừa nhận báo mạng có vai trò trong một loạt các tác phẩm đoạt giải".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style=";font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1616203060831390921?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1616203060831390921/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1616203060831390921' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1616203060831390921'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1616203060831390921'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/06/trong-nguoi.html' title='TRÔNG NGƯỜI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SkhCFo6w9jI/AAAAAAAABJc/rAqYwZ0bqGQ/s72-c/246px-Ny-times-tower.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3828781114314971170</id><published>2009-06-21T15:16:00.002+07:00</published><updated>2009-06-21T15:33:50.096+07:00</updated><title type='text'>NGÀY CỦA MÌNH</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sj3szcaChHI/AAAAAAAABJE/XqdWluavas8/s1600-h/IMG_0292.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sj3szcaChHI/AAAAAAAABJE/XqdWluavas8/s320/IMG_0292.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5349692300928910450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;Ảnh chụp chiều 21.6 tại tổng hành dinh TNO&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;Một tấm hình... thay lời muốn nói !&lt;br /&gt;Thứ nhất: đây là nơi chốn làm việc mới của chủ blog. Thứ đến: Vì là "ngày của mình" nên mới có hoa nhiều đến vậy. Và cũng vì muốn ... show hàng nên mới có vụ lôi em "siêu mẫu" ra xí xọn đôi chút :-)&lt;br /&gt;Ngày thường thì tấp nập hơn nhiều.&lt;br /&gt;Bên trái là xóm nhà phóng viên; cái phòng be bé xéo góc trái thật ra là phòng thu hình, thu âm mà anh em thường đùa rằng một mai khi viết sử sẽ có dòng chữ và hình ảnh mà rằng: đây là nơi ra đời kênh truyền hình trực tuyến lừng lẫy hiện nay ( ha ha đã mơ ước thì đừng có mà hà tiện nghen).&lt;br /&gt;Bên trái là bàn của phó bang chủ cái bang. Trước mặt là khu vực trực tuyến với phông nền là dãy cửa sổ lắp kính trong suốt. Ngày nào chủ blog cũng thỏa thuê ngắm nhìn dãy chóp cây dọc theo đường Bùi Thị Xuân. Và ngay lúc này thì trời mù mịt mưa. Ngay trước mắt.&lt;br /&gt;Một không gian mở. Theo đủ mọi lẽ !&lt;br /&gt;Mà sao cứ nói chuyện không đâu vào đâu vậy nè.&lt;br /&gt;Có người hỏi "Ngày của mình" có gì vui không ?&lt;br /&gt;Chẳng biết trả lời sao. Cũng hoa, cũng tin nhắn chúc mừng - cả tin có hồn, lẫn tin nhân bản vô tính.&lt;br /&gt;Trưa nay, ra nhà sếp Kh nhậu. Cười cười, nói nói. Và cứ nhớ chuyện ngày xưa.&lt;br /&gt;Nhớ rất nhiều điều mà khó có thể lóc cóc gõ trên bàn phím.&lt;br /&gt;Nhớ ơi là nhớ !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3828781114314971170?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3828781114314971170/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3828781114314971170' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3828781114314971170'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3828781114314971170'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/06/ngay-cua-minh.html' title='NGÀY CỦA MÌNH'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sj3szcaChHI/AAAAAAAABJE/XqdWluavas8/s72-c/IMG_0292.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-8183277949033082731</id><published>2009-06-18T11:51:00.002+07:00</published><updated>2009-06-18T12:00:18.129+07:00</updated><title type='text'>MỐC MEO !</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SjnJufrV4JI/AAAAAAAABI8/6QrPS8_wpoY/s1600-h/images1484243_Macbook+air+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SjnJufrV4JI/AAAAAAAABI8/6QrPS8_wpoY/s320/images1484243_Macbook+air+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5348527833093628050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Món quà đẹp nhất tháng qua&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cả tháng không ngó ngàng gì đến blog. Tìm kiếm một lý do. Chẳng có gì ngoài lười biếng. Cộng thêm việc thiếu thời gian.&lt;br /&gt;Cả tháng liên tục bị kẹt xe trên đường từ nhà đến cơ quan. Cả tháng ăn trưa luôn thất thường vì... chọn lựa nơi chốn, chọn lựa người ngồi cùng. Cả tháng vật vã vì mớ giấy tờ khô khan. Cả tháng ... Cả tháng ... Cả tháng ....&lt;br /&gt;Còn gì nữa đây ?&lt;br /&gt;Chẳng muốn suy nghĩ gì ! Về quá khứ. Về tương lai.&lt;br /&gt;Còn hiện tại. Ngay phút giây này ư ! Đang gõ phím với một cái móng tay áp út bị hư. Mình mẩy ê ẩm vì 2 buổi tập liên tiếp trong "quá khứ". Ngóng trông 1 vị khách đến để đi ăn cơm trong "tương lai". Đầu óc trống mà chưa rỗng.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-8183277949033082731?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/8183277949033082731/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=8183277949033082731' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8183277949033082731'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8183277949033082731'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/06/moc-meo.html' title='MỐC MEO !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SjnJufrV4JI/AAAAAAAABI8/6QrPS8_wpoY/s72-c/images1484243_Macbook+air+3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5739536101897338100</id><published>2009-05-21T16:52:00.003+07:00</published><updated>2009-05-22T19:43:37.133+07:00</updated><title type='text'>VỀ NƠI CHỐN MỚI</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link style="font-family: arial;" rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CHONGHA%7E1.USE%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:14.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Giã từ quận 4. Hôm qua về nơi chốn mới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Một cao ốc ở quận 1 - to, cao, nhạc ở tầng một – một cửa hàng máy tính lòe loẹt - mở ầm ầm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Rất may, lên đến tầng 7 của mình thì chỉ còn nghe văng vẳng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Có điều một số chú muỗi cũng leo thang máy lên cùng. Mấy em gái la chí chóe. Nhưng yên tâm đi. Muỗi ta vốn sợ độ cao nên lên đến đây, con nào con nấy xanh lét mặt mày, bay hổng nổi, nói chi đến chuyện cắn, chuyện chích. Nỗi sợ muỗi vừa qua, thì lính tráng rú lên sung sướng khi có đưa đưa ra sáng kiến – mình có cái view cỡ này thì chỉ cần tốn 5 ngàn mua ly café lề đường của bà Út đem lên là ăn đứt café 33 tầng ! Hic, nói nghe cũng có lý !&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Kê cái bàn làm việc xong. Nhìn sang bên trái thấy cái… sân thượng KS Equatorial, nhìn trước mặt thấy cái building N’Orch. Vẩn vơ tí chút thì trời mưa và phát hiện ra… máy bay bay trên trời ! Chẳng thèm liên tưởng gì đến chuyện “đường bay không có chân trời hay chân trời không có đường bay” làm gì cho mệt óc. Chỉ thấy tự nhiên mừng rơn. Sau đó phát phì cười vì nhớ đến đám con nít lau nhau ở nơi hóc bà tó, kẹt bà tò cứ mỗi khi thấy có xe máy chạy qua lại vỗ tay hò hét: xe kìa tụi bây, xe kìa tụi bây ! Đôi lúc mình cũng có những giây phút y như vậy !&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhớ ngày về quận 4. Nhìn căn phòng có những khung cửa sổ lắp kính mờ, không nhìn thấy gì hết. Cứ thấy tiếc căn phòng làm việc cũ có rèm cửa màu trắng. Thỏa sức ngắm nghía trời trăng, mây nước. Vậy mà ngày đi. Lại thấy tiếc nuối cái nơi mà mình chỉ mới gắn bó có 9 tháng mà thôi. Y như nỗi nhớ căn phòng mình đã gắn bó 10 năm mới lạ chứ. À ! Riêng chuyện nhớ, chuyện vấn vương nơi chốn này, có lẽ phải có hẳn một entry.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Có người hỏi, về nơi chốn mới thấy sao ? Lạ là chẳng thấy gì hết. Cứ nhìn vẩn vơ qua 5 khung cửa kính trước mắt. Lâu lâu lại liếc qua khung cửa kính phía bên tay trái. Cứ ao ước, giá như ngày này mình sẽ đứng trên sân thượng toa cao ốc màu xanh kia, đến ngày kia lại đứng trên sân thượng tòa cao ốc màu xám nọ, ngày kia kia nữa thì uống café ở Equatorial nhé ! Bao nhiêu công việc, bao nhiêu vòng xoáy hãy dọn dẹp qua một bên nhé.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nghĩ vậy mà có vậy được đâu !&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p  style="text-align: justify;font-family:arial;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5739536101897338100?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5739536101897338100/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5739536101897338100' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5739536101897338100'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5739536101897338100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/05/ve-noi-chon-moi.html' title='VỀ NƠI CHỐN MỚI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3446700915755217416</id><published>2009-05-17T23:47:00.006+07:00</published><updated>2009-05-18T00:11:51.566+07:00</updated><title type='text'>"NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY"</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAN43hwSI/AAAAAAAABIs/WGlJ-gY_-_c/s1600-h/S1035657.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336836165781799202" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAN43hwSI/AAAAAAAABIs/WGlJ-gY_-_c/s320/S1035657.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; &lt;em&gt;Vẫn như ngày xưa phải không Khả !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAJv5FTFI/AAAAAAAABIk/RdHq--7qA7M/s1600-h/S1035654.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336836094652927058" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAJv5FTFI/AAAAAAAABIk/RdHq--7qA7M/s320/S1035654.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt; Chỉ khác là nụ cười !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAFdXS39I/AAAAAAAABIc/HwnlLHrHTVc/s1600-h/S1035649.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336836020959895506" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAFdXS39I/AAAAAAAABIc/HwnlLHrHTVc/s320/S1035649.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt; Và hoa !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAAG_bJwI/AAAAAAAABIU/djvpU8aBgt8/s1600-h/S1035648.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336835929054848770" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAAG_bJwI/AAAAAAAABIU/djvpU8aBgt8/s320/S1035648.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; &lt;em&gt;Thêm một nụ cười nữa !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShA_7-iEf-I/AAAAAAAABIM/7bYs7T5sBdc/s1600-h/S1035647.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336835858064768994" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShA_7-iEf-I/AAAAAAAABIM/7bYs7T5sBdc/s320/S1035647.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Thêm một vòng ôm !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShA_3PZCJGI/AAAAAAAABIE/Kq8UzoCClac/s1600-h/S1035646.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336835776690922594" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShA_3PZCJGI/AAAAAAAABIE/Kq8UzoCClac/s320/S1035646.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; &lt;em&gt;Và cũng thêm một vòng ôm nữa nè !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nhà thơ Lê Chí quả là … chí lý khi bật ra một câu “Như chưa hề có cuộc chia ly” khi thấy mọi người đón chào chú Khả trở về “mái nhà xưa”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Vẫn những khuôn mặt như ngày đưa tiễn cách đây hơn năm rưỡi. Anh Đính, anh Kim, anh Phù Sa Lộc, rồi Trang, Dũng, Tấn, Lợi, chị Ba, anh Nguyên, Kiên…Vẫn những món ăn “thương nhớ đồng quê” xưa cũ. Như canh rau tập tàng, như cá kho tộ, rồi những con mực ngọt lừ, những con cua đỏ au…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhưng không còn nước mắt nghẹn ứ ngày nào. Không còn cảnh em Trang buồn xo, chị Ba thì than thầm khi một mai văn phòng vắng bóng cái bộ dạng lăng xăng, te tái đặc trưng của chú Khả.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện thì vẫn như ngày nào. Mọi nguời đã cười thắt ruột khi thấy chú Khả la lên đầy cảm thán: “Sướng thiệt nghen. Về đây mình nói gì ai cũng hiểu. Mà ai nói gì mình cũng hiểu tuốt luốt luôn”. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Thấy giọng điệu nói cười của Khả, thấy cách hắn đã biết trào lộng về tất thảy mọi thứ mình cũng an tâm phần nào. Những khác biệt văn hoá, những cú sốc hội nhập xứ người hình như Khả đã biết… “chung sống”, biết chịu đựng rồi. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tự dưng tìm lại cảm giác như ngày xưa vậy !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Có điều mọi người cứ tập trung sự chú ý vô… “Việt kiều” nên quên mất có một kẻ khác cũng đang kêu thầm trong lòng “Như chưa hề có cuộc chia ly” đây nè !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Trong thoáng chốc cái chật chội, cái nóng bức, cái nhịp điệu xoay tít mù của Sài Gòn đã mờ xa. Cứ như trở về cái ngày xưa thanh thản vậy !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sống mà cứ mãi hoài niệm thì có được không ! Có nên không vậy ta !&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3446700915755217416?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3446700915755217416/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3446700915755217416' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3446700915755217416'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3446700915755217416'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/05/nhu-chua-he-co-cuoc-chia-ly.html' title='&quot;NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY&quot;'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ShBAN43hwSI/AAAAAAAABIs/WGlJ-gY_-_c/s72-c/S1035657.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4003618629857331532</id><published>2009-05-01T21:23:00.005+07:00</published><updated>2009-05-01T21:41:37.154+07:00</updated><title type='text'>THÈM NẮNG</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: center;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGTTpmDdI/AAAAAAAABH8/mcvNq5AO0Po/s1600-h/S1035603.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGTTpmDdI/AAAAAAAABH8/mcvNq5AO0Po/s320/S1035603.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5330861512685129170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cây nguyệt quế đã cao đến ban công phòng ngủ. Hoa nở trắng cây. Thích nhất là một buổi sáng tĩnh mịch, yên ắng. Một mình. Ngửi mùi hoa và thả lỏng. Chẳng nghĩ suy, vuớng bận điều gì ! Nằm mãi cho đến khi ánh nắng đã chiếu qua những kẽ lá vào đến tận chiếc bàn bên bậu cửa sổ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div  style="text-align: center;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGOdzzggI/AAAAAAAABH0/NMkrHEMjZvA/s1600-h/S1035599.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGOdzzggI/AAAAAAAABH0/NMkrHEMjZvA/s320/S1035599.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5330861429512962562" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nhìn xuống nhà, cũng đã thấy ánh nắng chiếu vào những cây, những hoa cỏ bên trong hồ cá. Chỉ có những chú cá nhỏ xinh đã bỏ đi mất hết rồi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div  style="text-align: center;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGJRAwBZI/AAAAAAAABHs/_5OHRwI7NQg/s1600-h/S1035597.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGJRAwBZI/AAAAAAAABHs/_5OHRwI7NQg/s320/S1035597.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5330861340178253202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thích nhất góc sân này. Màu xanh này. Ánh nắng này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bạn hỏi, sao về CT hoài vậy !&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Biết trả lời sao đây khi lý do đôi khi thật giản đơn. Như là thèm nắng chẳng hạn !&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;SG không nắng đấy sao ! Cái nắng khiến mình - một kẻ thèm gió, thèm nắng – đã phải khoác thêm cái áo để che chắn mỗi khi đi làm. Đôi khi nhìn lại bộ dạng, nón kính kín mít, áo xống lớp trong, lớp ngoài. Mình đã phải thảng thốt than thầm trong bụng – có phải mình đó không ?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lại nhớ những tháng ngày Kh. chở mình long nhong, vi vút khắp miền Tây. Những tháng ngày không nón bảo hiểm, lại càng không khẩu trang, nói chi đến bao tay, áo khoác. Cái nắng, cái gió miền Tây cứ thổi thốc vào mặt, vào mắt. Đem theo mùi rơm rạ quê mùa; cả mùi hoa sen, hoa súng. Thi thoảng qua cù lao lại nghe cả mùi hoa nhãn, mùi mận, mùi bưởi và cả mùi ổi xanh.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Kh. hổm rày nôn nao dữ. Hắn đã lấy vé về VN vào giữa tháng này. Dặn mình ra đón ở sân bay. Ừ thì đón ! Nhưng ngẫm lại. Mình cũng khác chi Kh. Những điều Kh. thèm, Kh. nhớ trên đất khách thì cũng y những gì mình đang thèm, đang nhớ ngay chính trên quê hương của mình nè !&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thèm nắng quá ! Đằng sau nắng là những gì nè bạn ơi !&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4003618629857331532?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4003618629857331532/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4003618629857331532' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4003618629857331532'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4003618629857331532'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/05/them-nang.html' title='THÈM NẮNG'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfsGTTpmDdI/AAAAAAAABH8/mcvNq5AO0Po/s72-c/S1035603.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-311998349684768941</id><published>2009-04-23T15:05:00.005+07:00</published><updated>2009-04-23T15:56:27.761+07:00</updated><title type='text'>CHO KHẢ NÈ !</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfAiI_e4G_I/AAAAAAAABHk/kOvVuMdW6HI/s1600-h/ca+kho+quet.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfAiI_e4G_I/AAAAAAAABHk/kOvVuMdW6HI/s320/ca+kho+quet.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5327795897054534642" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;kho tiêu phải kho bằng cái ơ đất này nè !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfAiEfbqPCI/AAAAAAAABHc/yWrlO8wY_aA/s1600-h/MAM+LOC.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfAiEfbqPCI/AAAAAAAABHc/yWrlO8wY_aA/s320/MAM+LOC.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5327795819731631138" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;mắm cá lóc đồng Cà Mau, đem đi chưng với tiêu tỏi ớt gừng thì phải biết, Khả ha !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trưa nay, Kh tóm được chủ blog trên mạng. Chat với hắn mà như nghe âm điệu hắn đang gào lên - E nhớ C lắm C có biết không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trời đất ! Đợi đến khi biệt mù xa nửa vòng trái đất mới biết sao Kh. ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thôi nè tặng cho 2 tấm hình. Hứa là đến tháng 5 này sẽ đãi cho một chầu ẩm thực kiểu... Thương nhớ đồng quê nghen !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-311998349684768941?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/311998349684768941/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=311998349684768941' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/311998349684768941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/311998349684768941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/04/cho-kha-ne.html' title='CHO KHẢ NÈ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SfAiI_e4G_I/AAAAAAAABHk/kOvVuMdW6HI/s72-c/ca+kho+quet.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-8519522118633877638</id><published>2009-04-10T14:17:00.011+07:00</published><updated>2009-04-10T14:38:08.568+07:00</updated><title type='text'>LANG THANG MIỀN TÂY</title><content type='html'>&lt;div  style="text-align: center;font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7z_l1_YjI/AAAAAAAABHU/BlYFBciEsJI/s1600-h/IMG_2386.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7z_l1_YjI/AAAAAAAABHU/BlYFBciEsJI/s320/IMG_2386.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322960083414377010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Bạn Vịt cứ nhặng xị suốt ngày chuyện đi về miền Tây. Thì đi nhé ! Lấy hẳn chiếc xe mui trần cho nó oách ! Bạn Tuấn già nghe vậy la lên đầy cảm thán - Má ơi !. Q. Thi thì thét lên - Trai già nào bao bạn Vịt đấy ! Thảm thế đấy Vịt ơi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7z7vt5GhI/AAAAAAAABHM/DWbMU4nwLwM/s1600-h/IMG_2397.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7z7vt5GhI/AAAAAAAABHM/DWbMU4nwLwM/s320/IMG_2397.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322960017345288722" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Tạt qua cầu Rạch Miễu ngắm nghía chút xíu. Có chạy xuống cồn Thới Sơn. Thấy bụi mịt mù cù lao vốn xanh mướt xưa kia. Thấy dấu xe hơi, xe máy hằn trên con đường làng, đã bắt đầu hình dung cái đánh đổi đắt giá của những vùng quê yên bình một thưở. Mai nầy, liệu có còn dân dã như xưa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zybs-QXI/AAAAAAAABHE/DRqr8u2Em4k/s1600-h/IMG_2559.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zybs-QXI/AAAAAAAABHE/DRqr8u2Em4k/s320/IMG_2559.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322959857353900402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Và cầu Cần Thơ đã bắt đầu định dạng hình hài rồi đó !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zp3K0QVI/AAAAAAAABG8/yN5-CUo66W4/s1600-h/IMG_2427.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zp3K0QVI/AAAAAAAABG8/yN5-CUo66W4/s320/IMG_2427.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322959710108008786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Yên bình có chút xíu trước khi tàu chạy. Còn thì suốt tuyến đường về Đất Mũi, bạn Vịt la hét í ới không thôi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zkaL8FWI/AAAAAAAABG0/hJzp1Y8-1JE/s1600-h/IMG_2461.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zkaL8FWI/AAAAAAAABG0/hJzp1Y8-1JE/s320/IMG_2461.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322959616428741986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Có cả cầu khỉ để đi nhé !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zZiFfD1I/AAAAAAAABGs/yBzW8m56QD8/s1600-h/IMG_2502.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zZiFfD1I/AAAAAAAABGs/yBzW8m56QD8/s320/IMG_2502.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322959429570596690" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Và kiểu gì thì cũng chụp một kiểu hình ngay đây. Lần nào cũng vậy ! Cái nầy gọi là "chủ nghĩa dân tộc cải lương" !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zQ8btnoI/AAAAAAAABGk/uFLPXTAMFyQ/s1600-h/IMG_2539.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zQ8btnoI/AAAAAAAABGk/uFLPXTAMFyQ/s320/IMG_2539.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322959282024324738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Thấy tôm cá Cà Mau chưa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zJKorW9I/AAAAAAAABGc/geIa7kLa2gA/s1600-h/IMG_2537.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7zJKorW9I/AAAAAAAABGc/geIa7kLa2gA/s320/IMG_2537.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322959148397845458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Về Cà  Mau mà không ăn một tô bún nước lèo thì xem như chưa yêu xứ nầy vậy !&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7y9EKdYzI/AAAAAAAABGU/HQCW_NcjD-M/s1600-h/IMG_2455.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7y9EKdYzI/AAAAAAAABGU/HQCW_NcjD-M/s320/IMG_2455.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322958940502057778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Bạn Vịt vẫn rất lơ mơ khi biết một cái đầu cá lóc trong tiệm bún nước lèo chỉ có 1 cái lòng ! Ha ha ha ! Bạn Vịt đã rất hoành tráng gọi rõ to kiểu đại gia - "Này anh kia, cho một cái đầu cá có nhiều lòng nhé !". Kiểu này khiến mình nhớ "bạn gái" khi ra Hội An cũng kêu một kiểu rất chi "anh Hai Nam Bộ" - "Cho một bánh đập mắm nêm, nhiều thịt nghen". Bà A.T chen ngang - "Từ đời nào tới chừ tao có thấy ai ăn với thịt mô mi"  ! he he he&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung. Cứ có đi chơi là có vui liền hà !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-8519522118633877638?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/8519522118633877638/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=8519522118633877638' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8519522118633877638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8519522118633877638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/04/lang-thang-mien-tay.html' title='LANG THANG MIỀN TÂY'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd7z_l1_YjI/AAAAAAAABHU/BlYFBciEsJI/s72-c/IMG_2386.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5527635515103901431</id><published>2009-04-09T14:49:00.004+07:00</published><updated>2009-04-09T15:03:28.985+07:00</updated><title type='text'>"CƠM TAY CẦM"</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd2qyQNYJjI/AAAAAAAABGM/2ahve5WN_To/s1600-h/BANH+MI+NYT.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 218px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd2qyQNYJjI/AAAAAAAABGM/2ahve5WN_To/s320/BANH+MI+NYT.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322598114943051314" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd2qsV-o8HI/AAAAAAAABGE/KXyVmdkgvQU/s1600-h/BANH+MI+2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 214px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd2qsV-o8HI/AAAAAAAABGE/KXyVmdkgvQU/s320/BANH+MI+2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5322598013412634738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trưa nay, ra ParisDeli ăn trưa với Vịt. Nơi này có món bánh mì cá ngừ tuyệt ngon. Nhưng buổi trưa mà gặm bánh mì kể cũng oải nên thôi. Gọi món cơm tay cầm bên Terrace đem qua. Ngồi ăn mới sực nhớ, ten gọi một thời của bánh mì chính là "cơm tay cầm". Tiếc là không ai đi đăng ký độc quyền tên gọi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Àh ! hay là mình đi đăng ký tên miền là comtaycam.com ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới đây, trang điện tử của The New York Times có đăng một bài rõ oách về bánh mì Việt Nam. Có cả hình vẽ chi tiết thành từng thành phần của ổ bánh mì Việt. Có cả sơ đồ quán bán bánh mì Việt ở trung tâm NewYork.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;AN CHOI&lt;/span&gt; 85 Orchard Street (Broome Street); (212) 226-3700.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;BANH MI SAIGON BAKERY&lt;/span&gt; 138 Mott Street (Grand Street); (212) 941-1541.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;BAOGUETTE&lt;/span&gt; 61 Lexington Avenue (25th Street); (212) 518-4089.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;BAOGUETTE CAFE&lt;/span&gt; 37 St. Marks Place (Second Avenue); (347) 892-2614.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;BA XUYEN&lt;/span&gt; 4222 Eighth Avenue (42nd Street), Sunset Park, Brooklyn; (718) 633-6601.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;NHA TOI&lt;/span&gt; 160 Havemeyer Street (South Second Street), Williamsburg, Brooklyn; (718) 599-1820.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;NUM PANG&lt;/span&gt; 21 East 12th Street (University Place); (212) 255-3271. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;PARIS SANDWICH BAKERY CAFE&lt;/span&gt; 113 Mott Street (Hester Street); (212) 226-7221.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;SAU VOI CORP. &lt;/span&gt;101 Lafayette Street (Walker Street); (212) 226-8184.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;SILENT H&lt;/span&gt; 79 Berry Street (North Ninth Street), Williamsburg, Brooklyn; (718) 218-7063.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="bold"&gt;THANH DA I &lt;/span&gt;6008 Seventh Avenue (60th Street), Sunset Park, Brooklyn; (718) 492-3253.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" class="bold" &gt;THANH DA II&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-family:arial;" &gt; 5624B Eighth Avenue (56th Street), Sunset Park, Brooklyn; (718) 492-3760.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chủ blog đọc mà nóng gáy. Trời ơi ! hết BBC đăng bài món ăn Việt, giờ lại đến NYT. Sao mà ý tưởng của TNO mà toàn gặp đại gia không vậy nè !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như dân Việt mình thích lướt web. Nên các trang web có cỡ toàn dọn món cho dân net Việt không nghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng quả tình gạt đi nỗi... "ghen tỵ" thì công nhận tụi này làm hay thiệt ! Thấy hình của NYT chưa ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xem ở đây nghen !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;http://www.nytimes.com/2009/04/08/dining/08banh.html?_r=2&amp;amp;emc=tnt&amp;amp;tntemail0=y&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5527635515103901431?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5527635515103901431/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5527635515103901431' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5527635515103901431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5527635515103901431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/04/com-tay-cam.html' title='&quot;CƠM TAY CẦM&quot;'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sd2qyQNYJjI/AAAAAAAABGM/2ahve5WN_To/s72-c/BANH+MI+NYT.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4380412595791205089</id><published>2009-04-05T16:14:00.003+07:00</published><updated>2009-04-05T16:49:30.367+07:00</updated><title type='text'>GÓC BẾP YÊN TĨNH</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sdh-CB5x-nI/AAAAAAAABF8/mpy3s0FbRzs/s1600-h/S1031030.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sdh-CB5x-nI/AAAAAAAABF8/mpy3s0FbRzs/s320/S1031030.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5321141533073865330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Giá như mình là cô ca sĩ nọ, mình đã ra album. Nhưng thay vì "Khu vườn yên tĩnh" sẽ là "Góc bếp yên tĩnh" ! Bán chạy hay không, chẳng cần biết. Chỉ biết, nó trúng với ý mình !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi, có ước muốn nhảy lên xe, bước xuống tàu về Cần Thơ cũng chỉ vì nhớ cái góc bếp đến quay quắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như khi viết báo mình cần yên tĩnh, cần cô đơn ra sao; thì lúc nấu nấu, nướng nướng mình cũng cần một không gian y như vậy ! Bạn bè, người thân không hiểu ý, cứ nghĩ mình khó tính khi nhất quyết không cho ai vào phụ bếp với mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà quả là, khi nấu ăn, người ta có thể để suy nghĩ của mình bay lượn tứ tung mà không sợ một ánh nhìn tò mò nào đó dõi theo. Hoặc mệt mỏi với việc tư duy thì cứ để suy nghĩ của mình nó nhảy cóc từ chuyện nọ xọ sang chuyện kia chẳng hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như khi nhìn lên cái đèn gỗ treo trên bàn ăn chẳng hạn. Lại nhớ hồi chọn chọn, lựa lựa, mình cứ thích chí lên với ý nghĩ - Ừ, không gian ăn uống chỉ phù hợp với ánh sáng vàng mà thôi. Nó ấm cúng. Nó sang trọng. Và khi bày biện xong các thứ, ta sẽ tắt đi hết các bóng đèn neon trắng chói chang, trắng đến vô duyên, trơ trẽn. Vậy mà, từ khi treo đèn đến nay vẫn chưa có bữa ăn nào bày biện dưới ánh sáng vàng mờ ảo ấy. Buồn chưa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như khi nhìn những cái kệ inox lấp loá ẩn trong các ngăn kéo gỗ. Lại nhớ, cái nhìn đam mê của mình khi lựa lựa, chọn chọn trong gian hàng Teka, đường ra sân bay. Còn nhớ, cái cửa hàng ấy có vô số thứ ám ảnh mình. Những ngăn kéo, những ngăn tủ, những sóng chén... Tất thảy sáng choang, gợi cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mở tủ ra, thấy một dãy chén, dĩa Minh Long mới thay... năm truớc. Còn nhớ, lúc đó, mình đã tống tháo một loạt chén, dĩa có xuất xứ từ... Trung Quốc ! Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản một điều. Ai cũng có cách thể hiện lòng yêu nước cho riêng mình. Mình là thân liễu yếu đào tơ. Thôi thì chọn cách xài hàng Việt Nam. Bỏ hết táo, lê từ bên kia đường biên nhé. Mình về mình ăn mận đường Vĩnh Long, ăn bưởi da xanh Bến Tre... Duy chỉ có nho đen của Mỹ thì chưa dứt được mà thôi ! Xí xoá một chút nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lục giỏ, soạn ra những thứ mình vừa khuân về từ chợ Xuân Khánh. Mấy chú cua yếm vuông nè. Bà Đáng nói cua xuống giá, có 100 ngàn ký lô. Ôi thôi, giá thì có xuống nhưng cọng dây buộc cua dường như nó mập ù hơn lúc trước. Vói lấy cái máy xay sinh tố ra xay mớ cà chua cho món cá thu sốt cà. Còn gì nữa ta. Àh, sườn heo muối sả ớt chiên. Rồi canh tần ô nấu chả cá thát lát. Loay hoay. Hý hoáy. Bày biện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tới chừng đó mới sực nhớ nhà chỉ có mỗi mình ta !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thức ăn mỡ màng như vậy. Bày biện khêu gợi đến như vậy. Biết làm sao đây !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt nhớ hồi sáng, anh H.T bảo mình rằng sao lúc này thấy mình lên ký quá xá. Và tự thấy phải kềm chế cái sự ham muốn ăn uống lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối tuần này mình đã được cái tự do tuyệt đối, cô đơn tuyệt đối với góc bếp của mình. Suy nghĩ đuợc bao nhiêu là thứ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng kết cục của nguyên một buổi sáng loay, lúi húi là căn bệnh cảm nắng nó quật mình nằm đứ đừ trong phòng.  Ngày mai lại phải về với Sài Gòn kẹt xe, Sài Gòn nắng nóng. Về với một góc bếp khác hẳn. Àh, có lẽ hôm nào phải có một entry về góc bếp Sài Gòn. Nó sẽ như thế nào đây !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4380412595791205089?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4380412595791205089/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4380412595791205089' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4380412595791205089'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4380412595791205089'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/04/goc-bep-yen-tinh.html' title='GÓC BẾP YÊN TĨNH'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/Sdh-CB5x-nI/AAAAAAAABF8/mpy3s0FbRzs/s72-c/S1031030.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-7145394050769851313</id><published>2009-04-04T18:59:00.002+07:00</published><updated>2009-04-04T19:06:42.585+07:00</updated><title type='text'>HẠNH PHÚC LÀ GÌ ?</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Sài Gòn đang nóng khủng khiếp. Cũng may mà ngày lễ... Hùng King rơi vào cuối tuần. Quảy túi ra Bến Bạch Đằng, vòng vèo sông nước để về chốn xưa. Tàu chạy bạt mạng, mấy thằng Tây chen chúc kế bên to đùng đoàng. Kệ ! Cứ ngủ gà, ngủ gật. Mà cứ mỗi khi buồn ngủ lại càng có nhiều tin nhắn, điện thoại là sao.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Hoá ra, chốn xưa cũng nóng có kém gì Sài Gòn. Tót lên phòng mở máy lạnh 18 độ C, trùm mền kín mít ngủ một mạch đến 6 giờ chiều.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Dẫu cho, trong giấc ngủ chiều lại phải mắt nhắm, mắt mở trả lời biết bao cú điện thoại nữa. Nhưng vẫn cứ định nghĩa rằng - đó là hạnh phúc ! Ơn đời nhé !&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-7145394050769851313?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/7145394050769851313/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=7145394050769851313' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/7145394050769851313'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/7145394050769851313'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/04/hanh-phuc-la-gi.html' title='HẠNH PHÚC LÀ GÌ ?'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2057667711297782596</id><published>2009-04-01T14:08:00.007+07:00</published><updated>2009-04-01T14:37:55.926+07:00</updated><title type='text'>BÁO IN - BÁO MẠNG</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a style="font-family: arial;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZgiomZ3I/AAAAAAAABF0/Rsp0GrJwwW0/s1600-h/newspaper.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZgiomZ3I/AAAAAAAABF0/Rsp0GrJwwW0/s320/newspaper.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319623631698290546" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-family: arial;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZaiNoufI/AAAAAAAABFs/GK0KcsXrPv4/s1600-h/bao+mang.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZaiNoufI/AAAAAAAABFs/GK0KcsXrPv4/s320/bao+mang.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319623528505981426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;a style="font-family: arial;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZXCBEm_I/AAAAAAAABFk/-nOxCaLSrLk/s1600-h/bao+mang+1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 188px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZXCBEm_I/AAAAAAAABFk/-nOxCaLSrLk/s320/bao+mang+1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319623468323740658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;"Công nghiệp báo chí Mỹ đang trên đà suy thoái" - các hãng truyền thông lớn trên thế giới đã đồng loạt nhận định như vậy. Đã có hàng ngàn nhân viên bị sa thải. Một dự báo đáng lưu tâm là sẽ có khoảng 10 trong số 50 nhật báo hàng đầu của Mỹ sẽ phải bị đình bản trong vòng 18 tháng tới đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số này có rất nhiều tờ danh tiếng như: Philadelphia Daily News (100 ngàn bản in/ngày), Minneapolis Star Tribune &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;(300 ngàn bản in/ngày), Miami Herald, Detroit News, Boston Globe, New York Daily News... Các tờ báo nêu trên hiện đang phải dùng mọi chiêu thức để đối phó. Có thể kể đến: sa thải nhân viên, bán bớt tài sản, đóng cửa tòa soạn và chuyển sang báo mạng. Có nhiều bài học khiến họ chọn con đường nêu trên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-family: arial;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZT6lt0KI/AAAAAAAABFc/JfjGdCo7XGY/s1600-h/bao+mang+2.bmp"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 255px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZT6lt0KI/AAAAAAAABFc/JfjGdCo7XGY/s320/bao+mang+2.bmp" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319623414790344866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a style="font-family: arial;" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZO5EQv8I/AAAAAAAABFU/MpsBbBUb5EA/s1600-h/bao+mang+3.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 278px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZO5EQv8I/AAAAAAAABFU/MpsBbBUb5EA/s320/bao+mang+3.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5319623328482246594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Đơn cử như những con số biết nói của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;New York Times -  đã và vẫn là niềm kiêu hãnh của báo chí Mỹ. Năm 2007, NYT khai trương một trụ sở mới cao 52 tầng ở trung tâm Manhattan. Nhưng năm 2008, thu nhập quảng cáo của NYT đã giảm 268 triệu USD, tương đương 13% của năm 2007. Tháng 10.2008, NYT đến hạn phải trả nợ trên 1 tỷ USD, mà quỹ tiền mặt chỉ còn 46 triệu USD. Đầu năm 2009, NYT đành bán bớt đi 21 tầng của tòa nhà kiêu hãnh vừa nêu để có được 225 triệu USD trả nợ. NYT phải đề ra hàng loạt biện pháp tài chánh cần kíp như: giảm các khoản lãi cổ phiếu, giảm nguồn lợi chính của chủ sở hữu tờ báo; rao bán tờ Boston Globe và cổ phiếu của đội bóng chày Boston Red Sox.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, biện pháp cứu vãn tài chánh đang lưu tâm của NYT đó là CHUYỂN HƯỚNG HOÀN TOÀN HAY PHẦN LỚN HOẠT ĐỘNG TRUYỀN THÔNG SANG BÁO ONLINE. Tháng 10.2008, trang web của NYT đã thu hút 20 triệu người truy cập, đứng hàng thứ 5 trong số những trang web được nhiều người đọc nhất. Số độc giả của báo in NYT thì chỉ còn 1 triệu người.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2057667711297782596?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2057667711297782596/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2057667711297782596' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2057667711297782596'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2057667711297782596'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/04/bao-in-bao-mang.html' title='BÁO IN - BÁO MẠNG'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdMZgiomZ3I/AAAAAAAABF0/Rsp0GrJwwW0/s72-c/newspaper.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-758224516251503130</id><published>2009-03-30T16:40:00.003+07:00</published><updated>2009-03-30T16:45:43.310+07:00</updated><title type='text'>DÃ TRÀNG CA - TRỊNH</title><content type='html'>&lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdCTwefoorI/AAAAAAAABFM/4kzFqSC2MNY/s1600-h/datrangca1.gif"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 244px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdCTwefoorI/AAAAAAAABFM/4kzFqSC2MNY/s320/datrangca1.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5318913620953309874" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;Dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; 1: &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lời biển vọng&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;Dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; xe cát biển Đông&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;Dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; xe cát biển Đông&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;Dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; , &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; xe cát hoài công&lt;br /&gt;Trùng dương ơi mấy  ngàn năm&lt;br /&gt;Gọi miên man cho sóng triều lên&lt;br /&gt;Quên &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; ngày đêm xe cát&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trùng dương ơi  sao nỡ bỏ quên&lt;br /&gt;Gọi cơn đau khi sóng triều lên&lt;br /&gt;Công &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; muôn đời vỡ tan&lt;br /&gt;Trùng dương , trùng  dương gọi xa cồn nhớ&lt;br /&gt;Trùng dương đưa sóng vào bờ&lt;br /&gt;Ngày đêm nghe nắng nghe  mưa&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; vẫn đem hoài công&lt;br /&gt;Hải đăng mắt đêm  gọi mãi&lt;br /&gt;Trùng dương đưa sóng vào bờ&lt;br /&gt;Đùa lên biển cát hoang vu&lt;br /&gt;xoá từng  mảnh công &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;Dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; khóc cho thân mình&lt;br /&gt;Trùng dương trùng  dương gợi xa cồn nhớ&lt;br /&gt;Trùng dương ..... nhớ ....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tiếng hát của  &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; - bể cát và thân phận đó&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Khi  mưa lên, khi nắng về,&lt;br /&gt;khi sương rơi, khi thu buồn,&lt;br /&gt;khi chim én bay vào mùa  xuân,&lt;br /&gt;mình tôi đi, triền núi đến,&lt;br /&gt;tôi xe cát nghe thân lưu đày,&lt;br /&gt;mình  tôi đi, làn sóng đến,&lt;br /&gt;nghe công vỡ cho thân ru mềm.&lt;br /&gt;Trùng dương ơi đã mấy  ngàn năm,&lt;br /&gt;gọi miên man cho sóng triều lên,&lt;br /&gt;quên &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; đêm ngày xe cát,&lt;br /&gt;trùng dương ơi sao  nỡ bỏ quên,&lt;br /&gt;gọi cơn đau khi sóng triều lên&lt;br /&gt;công &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; muôn đời vỡ tan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Bãi cát  chiều và lời vỗ về của người khách lạ&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Này &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; ơi nghe thân lưu đày,&lt;br /&gt;ngàn năm còn  mãi, ngàn sau còn mãi&lt;br /&gt;cho vai thêm gầy khi nắng khi mưa .&lt;br /&gt;Trùng dương lên,  trùng dương lên,&lt;br /&gt;bờ cát trắng, bờ cát trắng,&lt;br /&gt;trùng dương lên gọi mây thêm  cho sóng cuồng nộ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Niềm đau vô vàn của thân phận&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Thôi còn  gì nữa đâu, còn gì nữa đâu,&lt;br /&gt;xác &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt;  &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; trắng bể thù sâu&lt;br /&gt;Không còn gì  nữa đâu&lt;br /&gt;còn dài mãi sau đời lên cơn đau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lời nói trên không&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Trùng dương ơi đã mấy ngàn năm&lt;br /&gt;gọi miên man cho sóng triều lên&lt;br /&gt;quên  &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; đêm ngày xe cát .&lt;br /&gt;Trùng dương ơi sao  nỡ bỏ quên&lt;br /&gt;gọi cơn đau khi sóng triều lên&lt;br /&gt;công &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; muôn đời vỡ tan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;Dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; 2:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tuổi 20 vào đời&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Khi tôi nghe đời gọi chân bước vô không ngập ngừng&lt;br /&gt;khi tôi nghe đêm dàị  lòng hoài mong ánh sáng&lt;br /&gt;khi hai mươi tuổi rồi có những đêm chong đèn  ngồi&lt;br /&gt;chợt nhìn sâu đêm tối chợt hồn nghe tiếng nói &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; xe cát biển đông&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; xe cát hoài công&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Niềm đau  khoảng không&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Từ đó tuổi hai mươi không còn biết vui&lt;br /&gt;Từ đó đêm suy tư  cho đời lắng sâu,&lt;br /&gt;những đêm khuya về rã rời,&lt;br /&gt;bàn tay hoang vu gọi  mãi,&lt;br /&gt;gọi vào niềm không buốt đau,&lt;br /&gt;gọi vào ngày sau nhớ  nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Buồn vui và tuổi đó&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Xuân hạ thu đông bốn mùa làm tóc  trắng,&lt;br /&gt;tôi gọi tên tôi khắp chốn non ngàn,&lt;br /&gt;tôi dìu tôi đi giữa trời lên  bão tố,&lt;br /&gt;xuân hạ thu đông theo gót chân hờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chốn nương náu&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;  &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu,&lt;br /&gt;sáng lên đồi núi  bắt loa gọi vào tình yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lời buồn thánh&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Ôi ! thiên đàng  thuở nhỏ, ngai vàng từ thuở&lt;br /&gt;thuở mới sinh ra trời đất là nhà&lt;br /&gt;nay đã mất  rồi trong tuổi đôi mươi&lt;br /&gt;Ngai vàng đã mất lâu rồi&lt;br /&gt;thân đày dấu trong môi  cười&lt;br /&gt;tay dài gối giấc ngủ vùi&lt;br /&gt;nghe mình hóa thân lâu rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Bốn  mùa là niềm vô vọng&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Xuân hạ thu đông bốn mùa làm tóc trắng&lt;br /&gt;tôi gọi  cơn đau cho nước vỡ nguồn&lt;br /&gt;tôi dìu tôi đi giữa trời lên bão tố&lt;br /&gt;&lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt; hai tay với tháng năm  chờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngỏ ý&lt;/b&gt;&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family: arial;font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Còn gì đâu, còn gì đâu mà không thương  nhau&lt;br /&gt;Niềm hoang vu gói đầy mắt dại&lt;br /&gt;Niềm cô đơn như mây ngàn tới&lt;br /&gt;còn gì  đâu còn gì đâu mà không thương nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chốn trú ẩn cuối  cùng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;(Tình yêu mọc cánh thiên thần)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tên tháng ngày viết  trên môi cười&lt;br /&gt;đốt đêm dài nghe ngóng tình yêu&lt;br /&gt;nghe &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;dã&lt;/span&gt; &lt;span class="highlightedSearchTerm"&gt;tràng&lt;/span&gt;, xuống hai vai gầy&lt;br /&gt;đốt cơn buồn, đi  đến tình yêu&lt;br /&gt;Gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu, gọi vào tình yêu&lt;br /&gt;Ta ra  ngàn lối bắt loa gọi vào tình yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;(Phụ chú: Tối 1.4, chị Ánh Tuyết sẽ hát bài nầy ở Nhà hát Hòa Bình. Nghe chỉ khoe là... hay lắm !).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-758224516251503130?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/758224516251503130/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=758224516251503130' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/758224516251503130'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/758224516251503130'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/03/da-trang-ca-trinh.html' title='DÃ TRÀNG CA - TRỊNH'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SdCTwefoorI/AAAAAAAABFM/4kzFqSC2MNY/s72-c/datrangca1.gif' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1413735958959576184</id><published>2009-03-27T15:07:00.006+07:00</published><updated>2009-03-27T15:44:37.316+07:00</updated><title type='text'>THAN ÔI !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScyRRXj9hkI/AAAAAAAABFE/NtPf_vGPfc4/s1600-h/P1010531.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScyRRXj9hkI/AAAAAAAABFE/NtPf_vGPfc4/s320/P1010531.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317784987586364994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScyRJy6fUbI/AAAAAAAABE8/F90QfyHhUgA/s1600-h/P1010233.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScyRJy6fUbI/AAAAAAAABE8/F90QfyHhUgA/s320/P1010233.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317784857489658290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cuộc họp hồi sáng có một chi tiết rằng, tại sao tình hình kinh tế suy thoái đã báo động đến quy mô toàn cầu mà dân Việt ta lại hồn nhiên đi du lịch, hồn nhiên đi mua sắm đến vậy. Mà thiệt tình là sáng sáng, thấy người ta vẫn tranh nhau từng chỗ ngồi ở Terrace, ở Paris Deli - đến đỗi bạn Vịt đã nổi cáu ở cấp độ đáng báo động. Rồi chiều chiều, vẫn thấy người ta rủ nhau đi mua hàng sale ở ... Parson. Sale cái nỗi gì mà giá ngất ngưởng 9 tầng mây. Một đôi giày cũng phải bạc triệu, một đôi dép lẹp xẹp cũng thấy giá gần nửa triệu bạc. Bạn Vịt lại mới tặng cho chủ blog bộ tiểu thuyết 3 cuốn dày cộp &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Tự thú của một tín đồ shopping".&lt;/span&gt; Quẳng cho bộ sách xong, bạn Vịt te tái kéo vali đi... Bangkok. Ganh tỵ quá bạn Vịt ơi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rồi, chủ blog lại ngập đầu với những kế hoạch kiếm tiền mang quy mô... "toàn cầu" - ngoảnh đi, ngoảnh lại mà quý 1 trôi qua cái vèo ! Công việc ơi là công việc ơi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Check mail như lệ thường ! Trời đất, lọt giữa vô vàn thư mời, hợp đồng, văn bản ghi nhớ... là thư mời đi nghỉ mát với giá sale (!). Để xem sale cỡ nào nghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;2 NIGHT - 3 DAY: US$ 392/ package; 3 NIGHT - 4 DAY: US$ 587/ package.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Pakage Details:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;- 2 or 3 night stay in Deluxe Room with Double Occupancy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;- Daily breakfast, round trip airpost transfer, welcome drink, fruit &amp;amp; flower&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;- One dinner/ person/ stay - Choose your venue from our garden restaurant, the beach or at your room terrace.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;- Half day Island tour (North or South, discover ... X Island and its lifestyle).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;- Body Massage...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà con thấy hấp dẫn dữ chưa. Nhưng biết kiếm đâu ra năm sáu trăm đô đây trời. Mà đô thì đang lên giá ào ào nữa chớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thì, bạn bè của chủ blog, nếu ai đó vẫn &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"hồn nhiên"&lt;/span&gt; trong thời buổi kinh tế tuột dốc này thì cứ lên tiếng. Chủ blog sẵn sàng cho biết địa chỉ của đảo X này liền àh ! Phụ chú thêm, chủ blog rành đảo X như trong lòng bàn tay. Nếu bạn nào cần người hướng dẫn thì nói nghen. Chẳng lấy công xá gì. Chủ blog chỉ có ước muốn &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"tầm thường"&lt;/span&gt; là muốn nghỉ ngơi trong cái Resort &amp;amp; Spa đã gởi email nêu trên thôi áh !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết đến đây, chợt chạnh lòng một nỗi. Hóa ra, một thời chủ blog là khách quen của &lt;span style="font-style: italic;"&gt;nó&lt;/span&gt; thì nay &lt;span style="font-style: italic;"&gt;nó&lt;/span&gt; mới gởi cho cái email quyến rũ này !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Than ôi ! Thời oanh liệt nay còn đâu !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1413735958959576184?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1413735958959576184/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1413735958959576184' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1413735958959576184'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1413735958959576184'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/03/than-oi.html' title='THAN ÔI !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScyRRXj9hkI/AAAAAAAABFE/NtPf_vGPfc4/s72-c/P1010531.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3306805997152606413</id><published>2009-03-25T14:02:00.002+07:00</published><updated>2009-03-25T14:11:56.137+07:00</updated><title type='text'>PHỦI BỤI</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScnZJiGJvzI/AAAAAAAABE0/jNkMaH6_5sU/s1600-h/cafe-cua-so-mat-troi-le-fenetre-soleil_30072008064323.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 239px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScnZJiGJvzI/AAAAAAAABE0/jNkMaH6_5sU/s320/cafe-cua-so-mat-troi-le-fenetre-soleil_30072008064323.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5317019592882241330" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trời đất ! Cái blog của mình nó mốc meo quá chừng chừng !&lt;br /&gt;Ngần ấy ngày, ngần ấy giờ, ngần ấy phút đã qua đi...&lt;br /&gt;Đã đi những đâu. Đã nghĩ những gì trong ngần ấy thời gian.&lt;br /&gt;Đôi khi, bất chợt, thấy bải hoải lạ thường !&lt;br /&gt;Cho xin một tí bình an nhé Đời !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3306805997152606413?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3306805997152606413/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3306805997152606413' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3306805997152606413'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3306805997152606413'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/03/phui-bui.html' title='PHỦI BỤI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/ScnZJiGJvzI/AAAAAAAABE0/jNkMaH6_5sU/s72-c/cafe-cua-so-mat-troi-le-fenetre-soleil_30072008064323.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1018763344645686894</id><published>2009-02-20T13:59:00.001+07:00</published><updated>2009-02-20T14:02:04.746+07:00</updated><title type='text'>THƠ ANH CHIẾN</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-family:arial;" &gt;Những ngôi chùa trong  đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;1&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mẹ đang cầu nguyện&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mỏi mòn chuỗi hạt tháng  năm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;bóng mẹ in trên vách thời gian&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như pho tượng tạc bằng nước  mắt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mẹ bảo : nước mắt ban ngày chảy xuôi đánh thức những ngôi đền&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;còn  ban đêm nước mắt chảy ngược vào trong&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;thấm đến một miền đức tin cứu  rỗi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;bởi thế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trên gương mặt thời gian&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trên gương mặt người  đời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;nước mắt không bao giờ ngừng chảy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;rồi mẹ bảo : có ngôi đền chỉ  làm bằng nước mắt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;rồi mẹ bảo : có ngôi đền chỉ xây bằng đức tin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;rồi mẹ bảo  : có ngôi đến làm bằng lời cầu nguyện&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;rồi mẹ bảo : chiều xuống rồi về nhà  đi con&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;2&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mẹ ơi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;đám mây lành kia là con trai của mẹ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;dẫu ánh  ngày đã tắt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mẹ vẫn nhận ra con dưới mái nhà này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mẹ vẫn nhận ra con&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mùi  mồ hôi bé bỏng quen thuộc&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;khi con chạy về từ một tuổi thơ xanh xao, còm cõi  vì chiến tranh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;cho đến ngày đám mây lành kia&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;dừng lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trước một ngôi  chùa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;3&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một ngôi chùa lặng lẽ nở trong đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như một đóa sương  trong vắt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;khi những bông sen&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như búp nhân từ của Đức Phật&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;đang lẳng  lặng vén bóng đêm u ám&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trên gương mặt nhẫn nhục của con người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trong một  tiếng chuông sâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;4&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Suốt đêm gió lạnh về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;những pho tượng trầm  ngâm trên bệ đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;các ông có thể bị cảm lạnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;vì dưới mái đêm này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chỉ  duy nhất một ngọn nến mong manh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;các ông suy ngẫm gì khiến bóng đêm mất  ngủ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;các ông dằn vặt gì làm bóng đêm đăm chiêu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;suốt đêm gió lạnh  về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;nến đã tắt và các ông vẫn nín lặng như thế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;suốt đêm gió lạnh về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;nến  đã tắt và các ông vẫn trầm ngâm như thế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ngước nhìn thế gian&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;5&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ở  nơi cao sang nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;hay ở nơi thấp hèn nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;người luôn ở bên ta&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;người  luôn nhìn ta với ánh mắt bao dung nhẫn nại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;để hướng thiện và nâng đỡ ta  lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mà có nhiều khi người chẳng nói gì cả&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như hư vô thấm vào hư  vô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như vật chất thấm vào vật chất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như hơi thở thấm vào hơi thở&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như phù  sa thấm vào phù sa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như niềm tin thấm vào niềm tin&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;6&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Miệt mài và  bền bỉ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trong đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;tiếng mõ tụng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;con đường thiền bền bỉ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;mỗi bước  chân là một tiếng mõ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ngân lên thăm thẳm dưới sao trời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ngân  lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;tiếng đất thở phập phồng trong tượng đất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ta không phải là hoàng hôn  nơi bùn lầy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ta là phù sa của hy vọng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ngân lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;tiếng gỗ thở trầm tư  trong tượng gỗ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ta là ngọn gió diệp lục của đại ngàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;ta không phải rêu tối  dưới thung sâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;miệt mài và bền bỉ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;tiếng mõ trong đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;không tự nhận  mình là đại ngàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;không tự ví mình là hy vọng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;chỉ ngân lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;thăm thẳm sao  trời&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;7&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tiếng hát đều đều và chậm rãi của người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như nước chảy  trong đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như trăng soi trong đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;như máu thức trong đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;tiếng hát mệt  mỏi và tha thiết của người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;đưa bàn tay lại gần một bàn tay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;đưa ánh mắt lại  gần một ánh mắt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;đưa con người lại gần một con người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;và chúng ta cất  bước trên đường thẳm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trong tiếng hát đều đều và chậm rãi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;trong tiếng hát  thiết tha và mệt mỏi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;hướng đến những ngôi chùa trong đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;nơi máu thức  trong đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;nơi trăng soi trong đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;nơi nước chảy trong đá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;8&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mẹ  ngồi, hai vạt áo nâu&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hương ba nén thắp, khói cầu nguyện bay&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngoài kia  tiếng vạc khô gầy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sao dăm mảnh vỡ, gió day dứt lùa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nghe như vọng tự  ngàn xưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Trong sương khói tiếng mõ chùa đêm đêm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những ai trở lại thiên  nhiên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Lánh đời về dưới cửa thiền những ai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đức tin ở một ngày  mai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những tượng đất hát, những đền đài thiêng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đạp qua khổ nhục oán  hèn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đạp qua dục vọng, cháy lên Niết bàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đêm nay, ba nén hương  tàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nước trong một chén, kinh ngàn lời ru&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mẹ tôi, vạt áo nâu xưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tay  thành kính chắp, khói mờ dương gian&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;NGUYỄN VIỆT CHIẾN&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1018763344645686894?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1018763344645686894/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1018763344645686894' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1018763344645686894'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1018763344645686894'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/02/tho-anh-chien.html' title='THƠ ANH CHIẾN'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1766908138962384460</id><published>2009-02-11T20:44:00.002+07:00</published><updated>2009-02-11T20:50:21.070+07:00</updated><title type='text'>LAI DI HA NOI :-(</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc bảo Kỳ, Nam kêu Cọ (gọi là Kỳ Cọ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc gọi lọ, Nam kêu chai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc mang thai, Nam có chửa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam xẻ nửa, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc bổ đôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Ôi! Bắc quở Gầy, Nam than Ốm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc cáo Ốm, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam khai Bịnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc định đến muộn, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam liền la trễ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam mần Sơ Sơ, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc nàm Nấy Nệ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc lệ tuôn trào, Nam chảy nước mắt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam bắc Vạc tre, Bắc kê Lều chõng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc nói trổng Thế Thôi, Nam bâng quơ Vậy Đó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc đan cái Rọ, Nam làm giỏ Tre,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam không nghe Nói Dai, Bắc chẳng mê Lải Nhải&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam Cãi bai bãi, Bắc Lý Sự ào ào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc vào Ô tô, Nam vô Xế hộp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hồi hộp Bắc hãm phanh, trợn tròng Nam đạp thắng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Khi nắng Nam mở Dù, Bắc lại xoè Ô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Điên rồ Nam Đi trốn, nguy khốn Bắc Lánh mặt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chưa chắc Nam nhắc Từ từ, Bắc khuyên Gượm lại&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc là Quá dại, Nam thì Ngu ghê&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam Sợ Ghê, Bắc Hãi Quá&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam thưa Tía Má, Bắc bẩm Thầy U&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam nhủ Ưng Ghê, Bắc mê Hài Lòng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam chối Lòng Vòng, Bắc bảo Dối Quanh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhanh nhanh Nam bẻ Bắp, hấp tấp Bắc vặt Ngô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc thích cứ vồ, Nam ưng là chụp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam rờ Bông Bụp, Bắc vuốt Tường Vi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam nói: mày đi! Bắc hô: cút xéo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc bảo: cứ véo! Nam : *ngắt nó đi.*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc gửi phong bì, bao thơ Nam gói&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam kêu: muốn ói, Bắc bảo: buồn nôn !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc gọi tiền đồn, Nam kêu chòi gác&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc hay * khoác lác *, Nam bảo * xạo ke *&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Mưa đến Nam * che *, gió ngang Bắc *chắn *&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc khen * giỏi mắng *, Nam nói *chửi hay*.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc nấu thịt *cầy*, Nam thui thịt *chó*.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc *vén búi tó*, Nam *bới tóc lên*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Anh *Cả *Bắc *quên*, anh *Hai* Nam *lú*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam : *ăn đi chú*, Bắc: *mời anh xơi!*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc mới tập *bơi*, Nam thời đi *lội*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc đi *phó hội*, Nam tới *chia vui*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Thui thủi Bắc kéo *xe lôi*, một mình *xích lô *Nam đạp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam thời *mập mạp*, Bắc cho là *béo*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Khi Nam khen *béo*, Bắc bảo là *ngậy*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc quậy *Sướng Phê*, Năm rên *Đã Quá *!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc khoái đi *phà*, Nam thường qua *bắc*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc nhắc *môi giới*, Nam liền *giới thiệu*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam ít khi *điệu*, Bắc hay *làm dáng*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tán mà không thật, Bắc bảo là *điêu*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Giỡn hớt hơi nhiều, Nam kêu là *xạo*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc nạo bằng *gươm*, Nam thọt bằng *kiếm*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam *mê phiếm*, Bắc *thích đùa*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc vua *Bia Bọt, Nam chúa La-De*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc khoe *Bùi Bùi lạc rang*, Nam : *Thơm Thơm đậu phọng*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc xơi *na* vướng họng, Nam ăn *mãng cầu *mắc cổ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Khi khổ Nam tròm trèm *ăn vụng*, Bắc len lén *ăn vèn*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam toe toét *«hổng chịu đèn»*, Bắc vặn mình *«em chả»*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc giấm chua *«cái ả»*, Nam bặm trợn *«con kia»*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam mỉa *«tên cà chua»*, Bắc rủa *«đồ phải gió»*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam nhậu nhẹt thịt *chó*, Bắc đánh chén *cầy tơ*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc vờ vịt *lá mơ*, Nam thẳng thừng *lá thúi*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Khi thấm, Nam *xách thùng* thì Bắc *bê sô*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam bỏ trong *rương*, Bắc tuôn vào *hòm*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam lết vô *hòm*, Bắc mặc *áo quan*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bắc xuýt xoa *"Cái Lan xinh cực!"*,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nam trầm trồ *"Con Lan đẹp hết chê!"*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Phủ phê Bắc *trùm chăn*, no đủ Nam *đắp mền*&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tình Nam duyên Bắc có thế mới bền mới lâu…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;(bac Kim Dinh goi cho chu blog. He he, bac Dinh luc nay tre trung nhi ! Hay la vao giai doan... tien man teen !)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1766908138962384460?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1766908138962384460/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1766908138962384460' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1766908138962384460'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1766908138962384460'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/02/lai-di-ha-noi.html' title='LAI DI HA NOI :-('/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3529873212449830758</id><published>2009-02-02T11:06:00.003+07:00</published><updated>2009-02-02T11:11:26.182+07:00</updated><title type='text'>THỨ HAI, NGÀY HAI, THÁNG HAI</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hôm nay đã là thứ Hai, ngày Hai, tháng Hai. Ngày gì đây nè !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chẳng là ngày gì cả !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ muốn viết như thế để bỏ cái thói quen xài ngày âm mà thôi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngày sinh nhật mà cũng xài ngày âm mữa muh !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Bản thân ơi - hết Tết thật sự rồi nhé !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không vấn vương gì nữa nhé !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không nuối tiếc nhé !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Làm việc thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vừa làm, vừa chơi như lâu nay vẫn vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Năm nay cũng vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mãi mãi về sau cũng vậy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Năm mới chỉ muốn tự chúc mình luôn luôn là mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thế thôi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3529873212449830758?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3529873212449830758/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3529873212449830758' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3529873212449830758'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3529873212449830758'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/02/ngay-020209.html' title='THỨ HAI, NGÀY HAI, THÁNG HAI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-635590774679274504</id><published>2009-02-01T21:14:00.002+07:00</published><updated>2009-02-01T21:26:45.478+07:00</updated><title type='text'>MÙNG 7 TẾT</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Vẫn chưa có thói quen xài lại ngày dương lịch. Trong khi đó, mai đã là thứ Hai. Ngày làm việc đầu tuần.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Gặp nhau vẫn í ới hẹn, mùng 8 nhé, mùng 9 nhé, rồi lại có cái hẹn đến... rằm !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hỏi báo mình ra hôm nay là ngày mấy. Cả đám ngớ người ra một lúc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Qua Tết là cả đống công việc dồn ứ trước mặt. Cả cái dự án to đùng của sếp giao. Biết bắt đầu từ đâu bây giờ !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhiều cái hẹn nhậu nhẹt, gặp gỡ. Nhưng tự nhiên thấy chán. Không hào hứng như trước nữa. Tự dưng là vậy. Cũng chẳng hiểu tại sao ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Ôi Trời ! Không chừng phải lắc lắc đầu vài cái để những cái gì liên quan đến ngày âm nhảy ra khỏi đầu của mình ngay tức khắc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-635590774679274504?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/635590774679274504/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=635590774679274504' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/635590774679274504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/635590774679274504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/02/mung-7-tet.html' title='MÙNG 7 TẾT'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-273632624869033917</id><published>2009-01-31T22:01:00.004+07:00</published><updated>2009-01-31T22:29:27.524+07:00</updated><title type='text'>MÙNG 6 TẾT</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nghe nói hôm nay là ngày đẹp. Thiên hạ đua nhau xuất hành lấy hên. Phà Cần Thơ kẹt xe dài ngoằng. Nghe đâu mất cỡ 6, 7 tiếng mới được sang sông. Ku Tâm điện thoại bảo về tới S.G ngủ luôn ở nhà dì Ng. và còn biết hỏi mình ở nhà một mình buồn không ? Trời, đầu năm thắm thiết gớm.&lt;br /&gt;Đã xuất hành ngày mùng 2, xuất hành lại ngày mùng 5. Xủ một quẻ. Thầy "điện tóan" bảo - ngày nào cũng đẹp hết ! Chao ơi, cám ơn "thầy" đã cho lòng mình tự thấy bình an !&lt;br /&gt;Hôm này quả là ngày đẹp. Sáng thức dậy với một cái bụng đói cồn cào, cái đầu thì nhức kinh hoàng. Nếu không phải làm điểm báo thì đã không cố lết ra đầu đường sớm đến vậy. Cầm tờ báo, tạt vào Bún Quen. Quán xinh. Quán sạch. Quán rộng. Quán gần nhà. Nhưng tô bún riêu thì dở tệ !&lt;br /&gt;Hí hóay vừa gõ cái bài điểm báo, vừa liếc ngang, liếc ngửa mấy trang web quen, lại thêm mấy ô chát chít. Hèn chi lính gọi í ới vì chờ bài của sếp đến mỏi mòn.&lt;br /&gt;Thay được xống áo, make up một tí thì bạn bè đang ngồi chờ đã gọi điện mắng té tát vì cái tội chảnh ! Ừ, thì ngày đẹp muh. Cho chảnh một tí đi.&lt;br /&gt;Tám chuyện nọ, chuyện kia. Cả câu chuyện về... Terrace ! Chiều bị nhỏ bạn áp tải đến nhà để nó "khai hóa văn minh" cho mình khi thấy cái Ipod Touch hiện đại nhường kia, cái bikini màu hồng điệu đà đến vậy mà trong ruột trống trơn. Hi hi, trong khi nó đánh vật với cái bikini hồng thì mình kịp lục lọi lấy được 3 cuốn sách, 1 dĩa phim và cả 1... hộp Nivea ! Công nhận ngày tốt thật ! Luôn cả chuyện lấy luôn số nhà của "anh" T.T.Sang để... gọi taxi cho nó tiện !&lt;br /&gt;Chiều tạt lên nhà sếp. Khoe với sếp cây lan ngọc điểm của mình đã khai hoa sau 2 năm bỏ lăn bỏ lóc trên sân thượng. Sếp bảo, lan này còn có tên là Nghênh Xuân vì hoa chỉ nở vào mùa Xuân. Sếp còn bảo, hoa trắng như vậy là rất hiếm, rất may mắn, mùi hương rất đượm. Mình tí tởn khoe với sếp rằng quả tình hên thật vì hôm qua óanh bài ăn tiền quá trời. Sếp gầm lên - Mi chết với ta, sao dám bài bạc ! Hi hi. Tết nhất muh !&lt;br /&gt;Tối, đi ăn món Huế với "bạn gái". Nghe hắn giải thích loằng ngoằng cái vụ không đâu vào đâu trước Tết. Chuyện đã qua rồi thì thôi đi.&lt;br /&gt;Vẫn còn sớm. Lại đi mat-xa.&lt;br /&gt;Tản bộ trên phố gần nhà. Thấy đường vắng tanh. Giá như S.G lúc nào cũng như vậy.&lt;br /&gt;Ngày mùng 6 Tết trôi qua cái vèo.&lt;br /&gt;Nhẹ nhõm !&lt;br /&gt;Mà biết có nhẹ nhõm thật hay không !&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-273632624869033917?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/273632624869033917/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=273632624869033917' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/273632624869033917'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/273632624869033917'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/01/mung-6-tet.html' title='MÙNG 6 TẾT'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4913292233960582969</id><published>2009-01-26T17:46:00.002+07:00</published><updated>2009-01-26T17:51:45.588+07:00</updated><title type='text'>KHAI... MẠNG ĐẦU NĂM !</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Bài vừa đăng trên Tết Việt (&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/TetKysuu"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;www.thanhnien.com.vn/TetKysuu&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;MỘT NGÀY KHÁM PHÁ HÀ NỘI ĐỂ HOÀI NHỚ CHUYỆN XƯA&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(TNO) Những ngày giáp Tết, một người bạn nhắn cho tôi một tin nhắn đầy cảm xúc: &lt;em&gt;“Ra Hà Nội đi. Tiết trời đang se lạnh, nắng lúc vàng hanh hao, lúc lại sóng sánh như mật. Cái màu hồng của hoa đào trong sân bảo tàng chiến tranh có quán cafe Highland đẹp nhất Việt Nam chứ không phải là riêng Hà Nội nữa đang he hé nụ. Nắng ươm vàng. Trong vắt. Ly Espresso thơm phức. Mình phát hiện thêm 1 quán chả cá mới ngon khủng khiếp; buổi trưa lại ngồi ở cafe Ống. Hà Nội làm cho mình ăn ngon miệng, hạnh phúc, xinh đẹp và dễ chịu ! Ra nhé !”.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Chợt nhớ, trong một lần trò chuyện cũng một số người bạn trong ngành du lịch, ai cũng mơ màng về ý tưởng viết mới một bản đồ du lịch, ở đó nơi chốn du khách đến không phải là tên đất, tên miền. Thay vào đó, lại là những hàng quán be bé, xinh xinh nép mình bên một hiên phố hay một mái che. Thử ngẫm nghĩ, ta thả bước chân lang thang, nhẩn nha từng miếng bánh, ly chè mà như thấy hiển hiện cả một hồn phố, hồn quê.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Lại nhớ nôn nao áng văn xưa của nhà văn Vũ Bằng. Dường như ông đã viết như thế này về hàng quán, phố xá Hà Nội xưa trong những ngày giáp Tết:&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;“&lt;em&gt;Đường phố vắng hẳn người đi lại. Nằm ở trong nhà nhìn ra bên ngoài thấy cái cảnh đêm của phố phường tự nhiên mình cảm giác thấy cái nắng cũng có vẻ nên thơ, tiếng giun, tiếng dế nghe cũng có một cái gì thú vị, mà ngay đến sự uể oải của người ta cũng là thứ uể oải phong lưu chứ không phải vì quá lao tâm khổ trí mà thành ra kiệt sức. Hầu hết mọi người, ngoài thì giờ bôn ba tranh đấu sự sống còn ra, vẫn có một chút thì giờ để pha một ấm trà ngon nhắm nhót, cao hứng ngâm một vài câu thơ để mình lại nghe với mình, xong rồi tìm những đường phố mát thủng thỉnh đi chơi, xem cây thế, ngắm giò lan và nếu cao hứng hơn chút nữa thì đi tìm hàng mằn thắn gia dụng đậu ở đền Vũ Thạch ăn một tô, hay rẽ xuống chợ Hôm tìm hàng bánh cuốn ngon nhất thưởng thức vài miếng, rồi tráng miệng một chén chè hạt sen long nhãn. Ta cứ phải thành thực nhận rằng ở Hà Nội, vào những buổi chiều “đứng gió” người sang kẻ hèn đều có thể tự tạo một cái thú vô cùng thanh lịch mà ít đồng tiền: ấy là ăn bánh tôm ở trên hai bờ cỏ đường Cổ Ngư.  Bánh đây là bánh tôm – nhưng kỳ lạ lắm cô Năm à: nói cô đừng buồn, chớ thực quả là tôi thấy cái bánh tôm chiên bán ở tiệm, ở quán, ở chợ trong mười một quận đô thành Sài Gòn nó vẫn thế nào, chớ không như cái bánh tôm ở đường Cổ Ngư, Hà Nội. Cái bánh tôm chính cống ở Hà Nội không có khoai lang tẩm bột đánh với trứng vịt rắc lên trên, mà là thứ bánh chỉ hoàn toàn có bột và tôm thôi, ăn vào không ngán mà lại thấm, chấm với xì dầu, giấm ớt, ngon không chịu được. Anh muốn ăn chiên già hay chiên non, tuỳ ý; nhưng chiên già hay chiên non cũng vậy, ăn cái bánh ấy, tôi đố người nào lại không da diết nhớ lại lúc còn đi học, kẹp cái cặp vào hai đùi, đứng ăn hai ba xu bánh tôm như thế và húp xì dầu giấm bao nhiêu cũng chưa thấy “đã”. Cái bánh tôm ấy, ăn không cần kèm các thứ rau, đã ngon rồi. Bánh tôm ở trên đường Cổ Ngư chính là thứ bánh ăn theo kiểu đó - mà chưa biết chừng lại thú hơn vì nhiều lẽ khác: vừa ăn bánh mình lại vừa được trời quạt cho khỏi nóng; thêm vào đó, sóng nước lại rì rào đập vào bờ như hát ru bao nhiêu cái nõn nà của biết bao nhiêu người. Ối, vào những buổi chiều như thế thì nam thanh nữ tú thiếu gì chẳng sợ anh nhìn không xuể. Mà thương nhất là mắt cô nào cũng như mơ, nhìn anh mà anh biết ngay là thương yêu anh thực sự, y như thể mẹ thương con, em gái thương anh trai vậy”.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Như thế đó ! Hầu như mỗi một món ăn ở đất Hà Nội đều như chứa đựng cả một nỗi hoài nhớ xa xăm. Chẳng thế mà khi nghe tôi bày tỏ ý định tìm một hàng quán buổi sáng để bắt đầu cho một ngày khám phá thú vui ẩm thực thì đã nhận không biết bao nhiêu lời khuyên, bao nhiêu lời bàn. Này nhé, một cô bạn đồng nghiệp thì bảo: &lt;em&gt;“Đến bún đậu mắm tôm ở ngõ Phất Lộc, Hàng Bè đi bạn ! Thử nghĩ, buổi sáng Hà Nội lạnh như thế này, bày biện vào chén một con bún trắng nõn, một vài lá rau kinh giới, tía tô, thêm một tí rau mùi. Bảo chị bán hàng cắt cho một bìa đậu phụ non rán vàng vừa tới. Sang trọng thì thêm một miếng chả trộn lẫn cốm xanh ngắt nóng hôi hổi. Chan lên một thìa mắm tôm nâu hồng. Đã thấy bao nhiêu là sắc màu xung quanh hội tụ vào bát bún rồi !”.&lt;/em&gt; Một ông cụ ngồi gần đấy, nghe chuyện lại góp lời: &lt;em&gt;“Khách ở trong Nam ra thì phải ăn xôi chứ. Này, các cháu cứ đến xôi Yến nhá. Ăn xong quá bộ đến café Lâm gần đấy làm một ly đen nóng là nhất đấy”.&lt;/em&gt; Nghe ra cũng có lý vì tôi cũng đã đôi lần đến hàng xôi ấy. Thôi thì cơ man là xôi. Nào là xôi ngô, xôi xéo, xôi trắng. Đi kèm theo đó phải kể đến nào là gà luộc, gà xào nấm, xá xíu, thịt kho Tầu, Ba Tê, lạp sườn, giò bò, giò lụa, chả quế, chả cốm, chả mỡ… Mới nghe qua thôi cũng đủ để đánh gục mọi giác quan của khách phương xa. Nhưng nếu nói vậy thì vẫn còn nhiều hàng quán lắm. Còn cả xôi chả cua Hàng Điếu, nằm đối diện chợ Hàng Da này; còn cả bún mọc Bát Sứ này… Biết chọn món nào đây !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ vậy, tôi đã tạm đặt sang một bên tất cả những món ăn, những quán xá vô cùng thú vị đấy để bắt đầu cho một ngày giáp Tết Hà Nội bằng một bát phở. Nhiều người đã bảo rằng, ra Hà Nội mà không ăn phở cũng giống như đến Huế mà không ăn bún bò, hay vào Hội An mà không ăn một tô cao lầu hay mì Quảng vậy. Phở thì có nhiều loại phở. Như là phở bò, phở gà… rồi lại phở xào, phở áp chảo, phở khô…Thế nhưng những loại phở tôi vừa nêu cũng chỉ là biến tấu của phở mà thôi. Người ta ăn chỉ để khám phá một tí, thay đổi khẩu vị một tí cho đỡ nhàm chán mà thôi. Thường thì đã vào quán phở Hà Nội phải kêu ngay một bát phở bò, rồi thì tùy ý thích mỗi người mà gọi theo đó tái, nạm, gân, gàu, vè… Có một điều khác biệt với các hàng phở ở Sài Gòn là bát phở Hà Nội thì không bao giờ có giá, có chanh và lại càng không kèm theo đó rau ngò gai, quế, ngò om như tô phở Nam. Một bát phở đạt yêu cầu thì bánh phở phải mềm, nước dùng phải trong, thịt phải vừa chín tới, không dai; đã là miếng tái phải mềm dai, miếng nạm phải mềm cắn ngập chân răng, miếng gân phải nhai nghe sần sật… Pha vào đó một tí tương, tí giấm và bẻ vào vài miếng quẩy. Mỗi lần ra Hà Nội tôi thích ghé vào quán phở Sướng ở 24, phố Trung Yên. Một con ngõ be bé, ngay bên cạnh bàn ăn là sờ ngay được những gánh hàng rong đặc trưng của Hà Nội; là thấy ngay một chiếc thúng be bé, ấm nồng của bà cụ bán nước chè vối. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhưng dường như, đa phần khách phương xa đều hay đến với quán phở 49, Bát Đàn. Nơi có treo tấm biển do khách hàng tặng cho với dòng chữ: &lt;em&gt;“Thiên hạ Hà Thành đệ nhất phở&lt;/em&gt;”. Nơi mà mọi khách hàng đều phải đứng xếp hàng khi muốn ăn phở. Từ một ông tướng, ông tá, cho đến một ông quan chức cỡ Thứ trưởng, vụ trưởng chứ chẳng chơi, cho đến một anh doanh nghiệp, hay một bác bán hàng rong. Tất cả đều bình đẳng như nhau. Lý do để họ đến với Bát Đàn cũng khá là thú vị. Đạo diễn Phạm Lộc cho tôi biết: &lt;em&gt;“Tôi là một trong những người Hà Nội lâu năm, tôi sinh ra và lớn lên ở đây. Và ngay từ nhỏ tôi đã thấy quán phở này rồi. Được biết, ông cụ gia truyền lại cho ông anh ở bên Hàng Đồng gần Bát Sứ còn cô em thì ở Bát Đàn. Phở nơi đây rất đặc biệt vì nó có một gu riêng; mà ăn phở ở đây thì nhớ rất là lâu. Ở Hà Nôi xóa bỏ bao cấp đã từ lâu rồi, nhưng người ta vẫn tự xếp hàng, tự bưng phở, tự lấy giấy ăn. Muốn thêm các đồ dùng gia vị thì đấy anh tự phục vụ nhé. Vậy mà quán phở vẫn rất đông. Nước phở nơi này rất ngon, chủ yếu họ ninh xương lấy nước ngọt, không dùng một chút mì chính nào. Thành ra để lại cái hương vị, cái mà người ta hoài nhớ là khá ấn tượng. Cho dù lâu lâu mới ăn hay ăn thường xuyên thì người ta vẫn nhớ, mà nhớ thì lại đến đây thôi chị ạ”.&lt;/em&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Một anh đồng nghiệp đáng kính khác của tôi thì xuân thu nhị kỳ đều chọn phở Bát Đàn để mở đầu cho ngày mới. Một tháng thì anh đã đến hàng phở này dễ có đến 25 ngày. Lâu dần thành khách quen nhưng anh chẳng lấy đó làm lợi thế. Mỗi sáng anh vẫn xếp hàng như bao người khác, nếu có cậu chàng nào nóng ruột chen ngang anh vẫn không lấy đó làm phiền. Khách trong Nam ra, anh bảo, ngồi đấy tớ xếp hàng cho, vừa xếp hàng anh vừa nghêu ngao hát bài Xe đạp ơi mới là thú vị chứ. Mà đụng tới phở thì anh nói rất hăng. Anh Quốc Phong tâm sự như thế này: &lt;em&gt;“Người ta hay dò tìm nguồn gốc phở đi ra từ Làng Cồ Cử, Nam Định. Nay một bát phở ở đó cũng chỉ có độ dăm, mười nghìn vì gốc gác làng quê ấy vẫn rất nghèo và chưa hẳn đã ngon như ở Hà Nội. Nhưng danh tiếng thì vẫn lưu truyền. Theo tôi thì gốc gác phở có hàng trăm năm nay, khi người Pháp đặt chân đến Việt Nam. Họ thường sử dụng nhiều thịt bò trong mỗi bữa ăn nhưng cũng chỉ dùng thịt mà thôi chứ không ăn xương. Người Việt ta thấy xương bò bỏ phí liền đem về ninh lấy nước dùng và suy nghĩ, chế biến từ hạt gạo làm ra bánh phở để dùng chung. Nói đến Hà Nội là nói đến phở, mà theo tôi phở Hà Nội thì Bát Đàn đây là nhất”.&lt;/em&gt; Tôi chợt nghĩ, đi ăn không chỉ để ăn mà còn để khám phá ra biết bao điều thú vị khác mà ta chưa có dịp biết. Thế nên, chẳng trách mà các chàng trai, cô gái da trắng, tóc vàng đều không ngại mà ngồi ngay vỉa hè phố Tạ Hiền để sì sụp một bát phở trên gánh hàng rong. Vừa lóng ngóng dùng đũa họ vừa ra hiệu với tôi: &lt;em&gt;“Phơ Việt Nam rất ngon”.&lt;/em&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Để bàn cho ra cái ngon của phở thì có mà đến tận cùng ! Tỷ dụ như cũng chỉ là phở thôi mà nào là nhà văn Vũ Bằng viết, lại cụ Nguyễn Tuân và cả Thạch Lam. Toàn những bậc cự phách mà thôi. Nhà văn Thạch Lam cho rằng: &lt;em&gt;“Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì chỉ ở Hà Nội mới ngon. Phở ngon phải là phở "cổ điển", nấu bằng thịt bò,"nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt với hành tây đủ cả", "rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một ít cà cuống, thoảng nhẹ như một nghi ngờ”.&lt;/em&gt; Ấy vậy mà các cụ ngày xưa cũng chẳng ai chịu ai đâu nhé. Tôi nhớ cụ Nguyễn Tuân vốn nổi tiếng khó tính đã gay gắt với cả Thạch Lam: &lt;em&gt;“Hình như Thạch Lam trước đây cũng có bàn về phở, nhưng còn phiến diện. Thạch Lam có nhắc đến vấn đề cải lương ở Hà Nội văn vật. Đầu năm 1928, ở Phố Mới, cái phố trước đây mang tên thực dân Đồ phổ Nghĩa, có một hàng phở cho cả húng lìu, cả đầu vừng, đậu phụ. Nhưng những cái lối tìm tòi ấy không thọ, vì trình độ nhận thức của quần chúng phở không sa đoạ như người chế tạo. Quần chúng vẫn đòi hỏi những cái cố hữu của phở. Ngày nay cũng còn có người cho cả tương tầu lạp chíu chương vào phở, nhưng đây là cái quyền của người có tiền, ai muốn bày vẽ ra thế nào, nhà hàng cũng chiều trong phạm vi có thể của phở. Nhiều người bảo nên ăn phở tái thì bổ hơn phở thịt chín. Có thể là như thế đấy . Nếu cần bổ thì cũng có thể uống Pan-tô-cờ-rin Liên xô hoặc làm tễ thuốc Bắc, còn kết quả trông thấy rõ hơn là ăn phở tái . Thật ra, ăn phở cho đúng, đúng cái " gu " của phở, phải ăn thịt chín. Thịt chín thơm hơn thịt tái, mùi thơm miếng thịt chín mới biểu hiện đúng cái tâm hồn của phở”. &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Bàn đến vậy thì cũng đã đến giờ ăn trưa. Loanh quanh trong phố cổ cứ như bước vào một mê cung đầy hương sắc, thanh âm. Đi một đỗi, rẽ ngang, rẽ dọc thế nào chúng tôi lại bước đến phố Tạ Hiền, gọi là phố nhưng cứ như một con hẻm nhỏ trong Nam. Những căn nhà be bé san sát nhau, phố không có vỉa hè. Những thúng đựng lạc rang húng lìu gia truyền bày cả dưới lòng đường. Những viên lạc mẩy căng, còn nguyên cả vỏ, thơm lừng mùi thuốc Bắc. Những quán ăn ở phố nầy chuyên bán những món ngon Hà Nội xưa. Nhà báo Trương Cộng Hòa, Đài Tiếng nói Việt Nam, cũng là một người khá sành về ẩm thực Hà Nội đã mách tôi đến phố nầy. Anh bảo, hàng quán nơi này nấu khá giống người Hà Nội xưa. Mà muốn đánh giá nấu đúng hay không thì phải dùng qua món canh thịt bò hành răm hay là thịt gà luộc rắc lá chanh chẳng hạn. Thế nhưng, món mà chúng tôi đã chọn cho ngày khám phá ẩm thực lại sang trọng, cầu kỳ hơn một chút. Đó là chim bồ câu quay, cua rang me, tôm rang me. Quả thực là tôm, cua không phải là đặc sản của Hà Nội. Ấy vậy mà khi làm 2 món rang me – tưởng chừng là độc quyền của xứ miền Tây nắng nóng xa xôi – thì lại mang một phong vị khác hẳn. Những con cua chắc lụi, tôm tươi xanh phủ lên một lớp sốt me nâu óng. Nếu sốt me của miền Tây Nam bộ thường ngọt lừ thì ở đây lại mặn một chút, chua một chút và hàng quán thường để luôn cả hạt me vào xào chung. Quán ăn Thịnh Vượng ở số 13, phố Tạ Hiền vốn nổi danh từ lâu với các món vừa nêu. Quán do mấy chị em cùng cai quản và phục vụ. Họ cũng không định mở thêm chi nhánh ở nơi nào khác. Bởi lẽ họ quan niệm, giữ cho được cái chất truyền thống ngày xưa để giữ khách mới là khó, biết mở mang thêm rồi mình có quản nỗi hay không. Nghe đâu các người đẹp miền Nam như Tăng Thanh Hà, như Thanh Hằng, như Kim Hiền mỗi khi ra Hà Nội đều ghé đây thưởng thức và cả mua vào Sài Gòn cho người thân, bạn bè. Hỏi bí quyết làm thế nào mà da chim bồ câu ở đây nó giòn đến vậy, và cái hay là chỉ cần cắn nhẹ lớp da giòn ngấu đấy là ta đã chạm khẽ vào lớp thịt nâu mềm tiếp theo đấy rồi ? Anh Bùi Kim Thành, chủ quán Thịnh Vượng chỉ cười cười nói: &lt;em&gt;“Đấy là bí quyết gia truyền chị ạ. Hương vị thì ăn thua do mình gia giảm tí hồi, tí quế”.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Ăn trưa thì chỉ cần dĩa cua rang me, hoặc tôm rang me cộng thêm tô canh bò hành răm là tưởng chừng ngấm cả hương vị Bắc rồi đó. Nhưng cũng có người xa xứ trở về cầu kỳ, muốn hoài nhớ ngày xưa bà mình, mẹ mình đã nấu như thế nào liền kêu lên cơ man nào là ba ba om chuối đậu, rồi cả cá bỏ lò, hay sườn om chua ngọt… Vừa ăn ngon đấy, vui đấy với bạn bè mà sao mắt người phương xa, đang lạc bước phố phường Hà Nội cứ cay sè lên vì một nỗi nhớ quê da diết đến tận cùng. Mặc cho ngoài phố đã ồn ào, náo nhiệt lên những thanh âm người ta đi mua sắm Tết.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Vậy là người lữ khách lại lạc bước giữa phố phường Hà Nội, dẫu chẳng mua sắm gì nhưng cứ nhìn biển hiệu xưa lắc xưa lơ với những dòng chữ mà chắc gì lớp trẻ bây giờ đã hiểu. Tỷ như &lt;em&gt;“Thuốc Cam Hàng Bạc gia truyền”&lt;/em&gt; chẳng hạn. Rồi những cửa hiệu vàng bạc với lời rao: &lt;em&gt;“Bạc ta tốt. Vòng ngọc. Chuỗi ngọc”.&lt;/em&gt; Chỉ thế thôi đã thấy cái hồn vía của Hà Nội ba sáu phố phường ngày xưa.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Chẳng mấy chốc mà trời đã sẩm tối. Lang thang tự nãy giờ thì bụng cũng đã lưng lửng cồn cào. Món ăn, hàng quán buổi chiều thì còn nhiều lắm. Nào là Bánh cuốn Hàng Bồ, kề bên Báo Lao động; hay là phở cuốn, ngan nướng phố Trúc Bạch; hoặc giả bún riêu cua Phan Bội Châu hoặc lòng heo chiên Lò Sũ…Nhưng thôi, với tâm thế như là người mới đến Hà Nội lần đầu, chúng tôi đã chọn món Chả cá Lã Vọng lừng danh. Có đến hai chi nhánh chả cá Lã Vọng, một ở 14, phố Chả Cá vốn là quán thủy tổ đã gần 140 năm nay; một quán mới do gia đình mở thêm từ khoảng 12 năm nay ở 107, Nguyễn Trường Tộ. Tuy nhiên để khám phá cho đến ngọn nguồn thì ngồi ở quán xưa mới là thích. Đấy là một căn nhà hai tầng bằng gỗ đặc trưng của phố cổ, lối lên cũng bằng thang gác gỗ, ngay bậu cửa sổ ngay tầm mắt đã thấy mái ngói lô xô. Thích nhất là những vật dụng cổ xưa nơi này, và cả gian thờ rất đặc trưng. Một nhành đào đỏ thắm, những quả phật thủ vàng ươm, hương trầm nghi ngút. Cứ như thể ta về mái nhà xưa chứ nào đâu phải hàng quán xa lạ dọc đường lang thang. Chỉ một loáng chốc mà đã có một lò than hoa ấm sực đặt lên bàn. Trên chiếc chảo mỡ vàng óng màu củ nghệ, củ riềng là những lát cá trắng tinh mềm mại, để vào chảo mỡ ấy một ít hành lá, thì là, kinh giới, rau mùi. Hãy vắt tí chanh vào bát mắm tôm, đánh cho sủi mịn đều lên. Bỏ vào bát một ít bún, ít cá, ít rau, chan thêm tí mỡ, một ít lạc rang và tất nhiên là không thể thiếu mắm tôm. Chỉ vậy thôi mà quanh tôi khách Tây, khách Ta ai nấy đều chăm chú, cẩn trọng cứ như là bắt đầu một cuộc khám phá mới vậy.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ nhà văn Vũ Bằng đã bàn về chả cá khá hay, và cũng chẳng hiểu cái quán chả cá của ông ngồi hồi đầu thế kỷ trước có phải là quán của chúng tôi ngồi hôm nay đây không. Hãy xem ông viết: &lt;em&gt;“Có ai cùng với người bạn thiết, một đêm, trèo lên một căn gác cũ, ngồi vào một chiếc bàn con, vừa nhắm nhót chả cá mà lại vừa nhìn xuống con đường mưa bay mà xem người ta đi lại như trong một cái đèn kéo quân tháng Tám, mới có thể biết rằng ăn chả cá ở hiệu thú vị đến chừng nào. Ăn ở nhà, nó tẻ mà ít khi ngon thật sự. Tôi không hiểu các ông Tàu nhiễu sự, mua chả cá ở Hà Nội rồi đóng bồ, cùng với mắm tôm và các thứ rau, đi tàu bay để đem về Hương Cảng chén với bà con bên đó thì phong vị chả cá ra thế nào ? Riêng tôi thì thấy có một cái thú riêng được thưởng thức chả cá trên căn lầu một cửa hiệu cũ kỹ - mà cửa hiệu đó phải là ở phố hàng Chả Cá - chật chội, tối tăm, thấp bé, mà bàn ghế thì mộc mạc và ám khói - nếu không muốn nói là không lấy gì làm sạch lắm. Có lẽ đó chỉ là một cách nại tính, cũng như người ăn thuốc quen tiệm mà thôi; nhưng tôi nghiệm thấy rằng chả cá mà bán ở chợ hay là bán ở một phố khác phố Chả Cá, đều là không “thọ”, hay là được rất ít người biết đến. Từ các bàn ăn khói bốc lên nghi ngút, những trông đã đủ ấm rồi. Đưa cay một cốc mai quế lộ nhấm nháp với lạc rang, ta ngồi đợi chả mà như cảm thấy có bàn tay bé nhỏ cù vào tim. Đời người đẹp quá… Rượu đã ngà ngà rồi, ông đảo mắt nhìn chung quanh gian gác mờ mờ trong bóng tối, mỗi bàn có khói xanh nghi ngút bốc lên cao rồi nhẹ tỏa trên những cái xà nhà vàng thẫm màu bồ hóng mà nước vôi trắng không thể che lấp được, ông tưởng tượng mình là một nhân vật trong chuyện Tầu xưa, ngồi nhắm rượu trên một tầng lầu của một thứ Bồng Lai quán”.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Bà chủ quán đã tâm sự với chúng tôi như thế này: &lt;em&gt;“Chả cá nhà cô đã được 139 năm rồi. Đến đời của cô đã là thế hệ thứ 5. Ông cụ để nghề lại cho con cháu. Có 5 loại cá để làm nên chả cá: cá quả, cá lăng, cá nheo, cá chiên, cá ngạnh. Nhưng thường thì cá lăng chỉ có vào tầm tháng 10 đến tháng 12 là hết rồi. Nhưng đó là chuyện ngày xưa, chứ từ khi ngăn dòng làm thủy điện sông Đà thì hầu như cá lăng đã bị tuyệt chủng. Nay cũng có người nuôi cá lăng, nhưng cá lăng nuôi thường thịt không ngon, khi chế biến thớ cá bị đen. Nay chủ yếu là cá quả và cá nheo khi vào mùa từ tháng 5 đến tháng 8 mà thôi. Cứ gọi là mùa nào thức ấy. Bí quyết của chả cá phải tính đến gia vị mà quan trọng nhất là phải dùng chính mỡ cá để có hương vị. Tuy nhiên, liều lượng như thế nào lại là do mắt, do đầu, do bàn tay của người chế biến. Phải kết hợp cả 3 phía thì mới có mùi vị đặc trưng. Cô may mắn được mẹ chồng truyền nghề và hàng ngày tôi vẫn phải đích than đứng ra pha chế, thái thịt, nêm nếm gia vị. Cô nghiệm ra muốn giữ được nghề thì phải yêu nghề trước đã”.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Tình cờ chúng tôi gặp hai du khách Úc đang say mê thưởng thức món chả cá ở bàn bên. Cô gái thì xuýt xoa bảo: &lt;em&gt;“Thật tuyệt vời. Rất ngon. Tôi rất thích cách các bạn nấu món ăn ngay tại bàn, với một cái lò nóng, thật thích hợp trong thời tiết lạnh như thế này. Chúng tôi đến nơi này vì món ăn này được giới thiệu trong cẩm nang du lịch và tôi thấy thật thú vị”.&lt;/em&gt; Chàng trai phụ họa thêm: &lt;em&gt;“Rất ngon, rất khác biệt. Khi các bạn đến nhà hàng khác thì người ta phục vụ rất nhiều món ăn, còn ở đây thì độc nhất một món, rất dễ chọn lựa, và cũng rất đặc biệt, rất ngon. Đây là lần đầu tiên tôi đến Hà Nội và cũng là ngày đầu tiên tôi ở đây. Thật là một thành phố tuyệt đẹp. Tôi rất thích nơi này”.&lt;/em&gt; Tôi chợt nghiệm ra rằng, chính những món ăn, những thú vui ẩm thực lại chính là sứ giả văn hóa kéo những người bạn ở nhiều nền văn hóa khác nhau đến gần nhau hơn. Một cuộc nối kết thật thú vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lò than hồng vừa tàn thì đêm cũng đã quá nửa. Đường phố Hà Nội như sâu hơn, lạnh hơn. Những phố nhỏ, ngõ nhỏ cứ hun hút, loang loáng ánh đèn. Chúng tôi co ro vì chưa quen cái giá lạnh phương Bắc. Chợt nghĩ, giá như lúc này có một cốc cà phê đen sóng sánh thì thích biết chừng nào. Lạc bước qua Hàng Gai, tại số nhà 11, thấy một cái cửa bé tí bên cạnh “Feeling Galery”. Lại nhớ một người bạn mách rằng, ở đấy có một quán cà phê hay lắm. Thế thì tại sao chúng ta không thử khám phá. Một lối đi hẹp vừa đủ để dắt chiếc xe máy, tối tù mù. Vào đến sâu trong đã thấy hai cô cậu phục vụ bảo rằng - Anh chị uống gì kêu luôn cho chúng em ạ ! Vẫn chẳng thấy bàn ghế đâu. Hóa ra, khách phải leo lên một cầu thang lộ thiên, ngang qua gian thờ của gia chủ, lại phải leo lên tiếp một cầu thang xoắn ốc nữa. Và rồi một khoảnh sân thượng be bé xinh xinh hiện ra. Chỉ đủ để dăm ba cái bàn. Nhưng ngồi đây đã thấy hiển hiện ra một góc phố phường Hà Nội. Thấy ánh đèn Bờ Hồ, thấy cầu Thê Húc, thấy cả quán café Highland, quán gà rán Kentucky hào nhoáng. Nhưng chỉ cần thu tầm mắt lại đã thấy ấm áp với ánh nhìn người thân, tưởng chừng như cái giá lạnh của Hà Nội đã vơi đi phần nào. Một ly cà phê trứng là sự lựa chọn tốt nhất cho một buổi tối như thế này. Một thức uống nghe thật lạ với người phương Nam thế nhưng ẩn đằng sau đó là cả một giai đoạn lịch sử của Hà Nội thời khốn khó. Nghe đâu, những tháng ngày bao cấp, kiếm ra được một lon sữa đặc đã là vô cùng khó, trong khi người Hà Nội vốn có cái thú ẩm thực cầu kỳ. Một ai đó đã nghĩ ra việc lấy trứng gà đánh cho tơi bông lên với đường rồi rót vào ly cà phê đen nóng. Ngấp một ngụm cà phê, đã thấy trên môi cái hương vị béo ngậy, thơm phức của trứng, của đường. Rất đặc trưng Hà Nội. Chẳng thế mà, dù bây giờ trên menu các quán xá đã có nào là Capuchino, nào là Espresso, rồi cả… cà phê Sài Gòn, thế nhưng ly cà phê trứng vẫn tồn tại theo dòng thời gian. Để hôm nay có một người phương xa, nhấp một ngụm vừa để khám phá một vùng đất mới, mà lại vừa như bị dẫn dụ về một nơi xa lắm, xa lắc, xa lơ nhưng lại gần gũi vô cùng. Buổi tối Hà Nội của tôi đã kết thúc như thế !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Một ngày loanh quanh phố xá Hà Nội của tôi chỉ là thế. Nhưng cũng đủ để làm ta nôn nao, đủ để làm ta hoài nhớ dù ta vẫn còn loanh quanh trong phố cổ đấy thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HỒNG HẠNH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4913292233960582969?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4913292233960582969/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4913292233960582969' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4913292233960582969'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4913292233960582969'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/01/khai-mng-u-nm.html' title='KHAI... MẠNG ĐẦU NĂM !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2639155342123946253</id><published>2009-01-26T13:21:00.003+07:00</published><updated>2009-01-26T13:36:07.328+07:00</updated><title type='text'>NĂM MỚI NHẸ NHÀNG !</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SX1XF1nAlRI/AAAAAAAABEQ/obO9ZAZSK2A/s1600-h/S1034882.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5295484494659228946" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SX1XF1nAlRI/AAAAAAAABEQ/obO9ZAZSK2A/s320/S1034882.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SX1W3As7ioI/AAAAAAAABEI/_cxfsBmDjx0/s1600-h/S1034878.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5295484239938816642" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SX1W3As7ioI/AAAAAAAABEI/_cxfsBmDjx0/s320/S1034878.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Một năm mới lại đến ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Trở về với ngôi nhà và mảnh vườn thân quen. Giò hoa lan (mình nhớ đã mua của một bà cụ người Khmer hay ngồi bên vệ đường Nhà thiếu nhi cách đây chừng 2 năm) vừa nở bông hoa đầu tiên. Trắng muốt, tinh khôi ! Về nhà muộn hôm 29 Tết. Cố ý đi ngang vệ đường đó, nghiêng ngó tìm bà già năm cũ nhưng không thấy. Hy vọng, bà đã bán hết những giò lan rừng hoang dại và đang có một cái Tết quê đầm ấm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ghé chợ hoa. Mua rất nhiều chậu hoa cúc vàng. Tự dưng thích màu hoa vàng này chi lạ. Rực rỡ. Nồng nàn. Đầy tin yêu vào cuộc sống. Không nỡ cắt hoa cắm vào bình. Xới lại vuông đất trước sân nhà. Vậy là có một thảm hoa vàng lung linh đón Tết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Vào Google gõ tìm ý nghĩa loài hoa - Àh, Google hôm nay có biểu tượng trâu xinh ra phết ! Nhưng trang Tết Việt thì lại xinh hơn nhiều ! Google mách rằng hoa cúc đại đoá biểu trưng cho lạc quan và niềm vui. Hoa lan biểu thị tôi luôn thành thật với các bạn và một tình yêu tha thiết đang ấp ủ trong tôi ! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ôi, chọn tuỳ hứng mà lại ra ý nghĩa như vậy đó !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Vậy thì gởi đến tất cả những người thân yêu những đoá hoa rực rỡ nhường kia và chúc mọi người một năm mới thật an bình và thật nhẹ nhàng nghen !&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2639155342123946253?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2639155342123946253/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2639155342123946253' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2639155342123946253'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2639155342123946253'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/01/nm-mi-nh-nhng.html' title='NĂM MỚI NHẸ NHÀNG !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SX1XF1nAlRI/AAAAAAAABEQ/obO9ZAZSK2A/s72-c/S1034882.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-200439839808010342</id><published>2009-01-19T17:58:00.002+07:00</published><updated>2009-01-19T18:00:43.743+07:00</updated><title type='text'>TẾT NHẤT MÀ BÙ ĐẦU BÙ CỔ</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;Bù đầu bù cổ vì TẾT VIỆT nè !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;http://www.thanhnien.com.vn/tetkysuu/pages/default.aspx&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-200439839808010342?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/200439839808010342/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=200439839808010342' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/200439839808010342'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/200439839808010342'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/01/tt-nht-m-b-u-b-c.html' title='TẾT NHẤT MÀ BÙ ĐẦU BÙ CỔ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2602399424192457852</id><published>2009-01-13T20:52:00.003+07:00</published><updated>2009-01-13T21:02:04.778+07:00</updated><title type='text'>LẠI NHỚ QUÊ NỮA RỒI</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tối nay, cả nhà lại ì xèo bàn chuyện vè quê ăn Tết. Đứa cho biết về ngày này, đứa lại bảo về ngày kia; nhưng lạ là chưa thấy đứa nào cho biết ngày lên Sài Gòn cả (!).&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Mấy đứa hỏi sao chưa thấy Hạnh viết một entry nào về chuyện nhớ quê vậy ta ! Mở máy vào blog của Hà Giang, thấy nhỏ có một entry mới toanh. Tủm tỉm nhận ra, nhỏ và mình cùng ở Sài Gòn (nói đúng hơn là cùng một nhà !), Tết cùng về một quê, và cái không khí nhộn nhạo mùng 2 Tết trong entry của nhỏ cũng có mình can dự trong đó !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;He he, vậy nên xem như entry của nhỏ đã nói hộ lòng mình nghen&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;TỪ BLOG CỦA HÀ GIANG:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;TẾT LÀ GÌ HẢ MẸ ?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tết là cha mẹ í ới xem ngày mấy về  quê&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Tết là ông bà nôn nao chờ đến ngày tụi nhỏ trở về&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là Bà ngoại cho tiền và hối đi mua "đồ tết"&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là dọn lại cái nhà sơn lại cái cửa, (chủ yếu là Ông  ngoại và cậu út, còn cậu 3 chỉ lảng vảng rồi...biến ;) )&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là dì hai Ngôn và Út ù dọn lại bàn thờ Ông Bà  Cố&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;rồi mẹ và cậu sẽ xếp "quần áo" (tượng trưng) sắp dọc lên hai  bên bàn thờ, là dọn cái ly hương cho trống để thắp toàn hương mới&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là nghe tiếng bầm thịt phía sau bếp để Út ù làm món hủ  qua hầm, vào tay của út nước hầm sẽ trong veo, đẹp tuyệt&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là Bà ngoại phụ trách 1 nồi thịt kho tàu thật  to&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là Út ù đi tìm cho được mảng cầu gai và khóm còn hơi  sống để về làm mứt (vậy thì mứt mới chua chua ngon ngon chứ ko ngọt lịm như chợ  bán)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;là Bà ngoại sẽ đi mua dưa hấu trữ trong nhà, năm nào ngoại  cũng mua nhiều mua dư (để giúp người ta và để cho nhà mình "đỏ" nữa, ngoại  nói)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là mẹ sẽ cắm 1 bình hoa và chưng 1 dĩa trái cây đủ loại  Cầu-Dừa-Đủ-Xoài (để nói lên ước &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;nguyện Cầu vừa đủ xài  cho suốt cả năm sau)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là mẹ và cậu sẽ mua 2 chậu Vạn thọ để trước cửa nhà để  chúc thọ cho Ông Bà&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;là Cha ủ sẽ chọn 1 chậu mai với thế thật đẹp tặng Bà ngoại,  ý chúc bà may mắn&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là cả nhà thức tới giao thừa, cùng nhau thắp nhang khấn  vái nhận tuổi mới&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là cùng nhau uống 1 ly trà trong cái không khí đặc biệt  của những khoảnh chắc đầu tiên của ngày đầu tiên&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là kéo nhau lên sân thượng xem pháo hoa&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là Chúc tết và nhận lì xì từ Ông Bà vào sáng mùng một  (Ngoại gọi đó là "tiền cái" vì hy vọng từ đó sẽ sản sinh ra nhiều nhiều  hơn)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là cùng nhau khui sâm banh và ăn uống mừng năm mới rồi  cả nhà sẽ khởi hành đi thăm hỏi bạn bè&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;tết là về nhà Ông Bà cố vào mùng hai, rồi tham dự không khí  có một không hai của cái gọi là đoàn tụ (ở đó có Ông Bà cố, có Bà dì cả, Bà dì  ba, Ông cậu tư, Bà mợ Tư, Ông dượng ba, Ông cậu Thắng, Ông cậu Út, Cậu Phong,  Cậu Tòng, cậu Hiếu, dì Thiện, Cậu Khánh, dì Quyên, Cậu Lạc...tất cả tất cả cười  nói râm ran tay bắt mặt mừng...)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;ở đó, bên cạnh những đặc sản đặc trưng ngày tết, sẽ chắc  chắn có một nồi cơm nấu bằng bếp củi và chắt lấy nước cơm, rồi 1 mẻ cá đồng kho  quẹt và 1 dĩa rau ruộng luộc để làm vừa lòng những kẻ xa quê (Bà mợ tư nấu thì  nước cơm đặc quẹo và nồi cá kho quẹt "đánh thức giác quan" ko gì tả  nỗi)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;là Cậu Phong sẽ lẳng lặng leo dừa để chọn cho tụi nó những  trái ngon ngọt nhứt&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;là Mẹ sẽ ẳm Bách ra sau vườn và cho Bách nằm trên cái võng ở  cái chòi canh ao cá của Ông cậu tư để mẹ khoe với Bách cái tú điền  viên&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;để nghe tiếng cá búng lách tách dưới ao, để biết xao xác gió  thổi từ mảnh ruộng&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;là trở về CM và hẹn năm sau, mùng hai tụi con sẽ lại  về&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;....&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;(360.yahoo.com/nvquangcm)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2602399424192457852?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2602399424192457852/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2602399424192457852' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2602399424192457852'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2602399424192457852'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/01/li-nh-qu-na-ri.html' title='LẠI NHỚ QUÊ NỮA RỒI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4235048806000327565</id><published>2009-01-06T10:32:00.017+07:00</published><updated>2009-01-06T10:56:31.769+07:00</updated><title type='text'>XUẤT HÀNH ĐẦU NĂM</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLTO__oDgI/AAAAAAAABB0/ieUL6GoW2Nc/s1600-h/Picture+602.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288021167136312834" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLTO__oDgI/AAAAAAAABB0/ieUL6GoW2Nc/s320/Picture+602.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Quét điệp lên giấy dó tại làng tranh Đông Hồ, Bắc Ninh&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLTD5a3TpI/AAAAAAAABBs/wqAP0edvRiY/s1600-h/Picture+591.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288020976392949394" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLTD5a3TpI/AAAAAAAABBs/wqAP0edvRiY/s320/Picture+591.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Con gái cụ Chế phơi tranh Đông Hồ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLS735FKLI/AAAAAAAABBk/7mmkKjDyCgo/s1600-h/Picture+580.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288020838543861938" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLS735FKLI/AAAAAAAABBk/7mmkKjDyCgo/s320/Picture+580.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Chạm bản in tranh Đông Hồ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSszy-pfI/AAAAAAAABBc/wpu-ZpVyk3w/s1600-h/Picture+537.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288020579746489842" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSszy-pfI/AAAAAAAABBc/wpu-ZpVyk3w/s320/Picture+537.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Một góc nhà Thái Học, Văn miếu Quốc tử giám, Hà Nội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSWHcQ2vI/AAAAAAAABBM/mClG7TyINDk/s1600-h/Picture+472.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288020189882931954" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSWHcQ2vI/AAAAAAAABBM/mClG7TyINDk/s320/Picture+472.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Một góc Vịnh Hạ Long&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSJmuiyiI/AAAAAAAABBE/TLGY5YfP0gE/s1600-h/Picture+248.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019974942804514" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSJmuiyiI/AAAAAAAABBE/TLGY5YfP0gE/s320/Picture+248.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Làng quất Nhật Tân, Hà Nội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSAM7qiaI/AAAAAAAABA8/mwbnPV28fH8/s1600-h/Picture+225.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019813399693730" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLSAM7qiaI/AAAAAAAABA8/mwbnPV28fH8/s320/Picture+225.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Đào Nhật Tân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLR2X65atI/AAAAAAAABA0/h1JQoUtCW9k/s1600-h/Picture+217.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019644550572754" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 240px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLR2X65atI/AAAAAAAABA0/h1JQoUtCW9k/s320/Picture+217.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Tết đến rồi đó !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRvty0dQI/AAAAAAAABAs/5fc_QWGjOhY/s1600-h/Picture+203.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019530163188994" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRvty0dQI/AAAAAAAABAs/5fc_QWGjOhY/s320/Picture+203.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Đẹp ơi là đẹp !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRlHD1LII/AAAAAAAABAk/acAsO2ZI5qM/s1600-h/Picture+158.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019347966864514" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRlHD1LII/AAAAAAAABAk/acAsO2ZI5qM/s320/Picture+158.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Làng cổ Đường Lâm, Hà Tây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRdGD7f1I/AAAAAAAABAc/D5D2rRzc8n4/s1600-h/Picture+137.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019210259890002" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRdGD7f1I/AAAAAAAABAc/D5D2rRzc8n4/s320/Picture+137.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Bà cụ bán quán ở đình làng Mông Phụ, Đường Lâm&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRTvznmBI/AAAAAAAABAU/vzU30qtxC08/s1600-h/Picture+109.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288019049667074066" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRTvznmBI/AAAAAAAABAU/vzU30qtxC08/s320/Picture+109.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Chùa Mía, Hà Tây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRLV3GLyI/AAAAAAAABAM/92Ob7kVl1ew/s1600-h/Picture+060.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288018905263386402" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRLV3GLyI/AAAAAAAABAM/92Ob7kVl1ew/s320/Picture+060.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; nhà chùa phơi tương Bần&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRB0xagQI/AAAAAAAABAE/WBeUqtm_upM/s1600-h/Picture+034.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5288018741762359554" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLRB0xagQI/AAAAAAAABAE/WBeUqtm_upM/s320/Picture+034.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; ngồi ở Hàm cá mập ngắm phố phường &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;em&gt;Với ngần ấy nỗi buồn, với nỗi sợ khi vào T.S không còn thấy hình ảnh quen thuộc của s. quyết định kéo vali ra sân bay lang thang đất Bắc ngay ngày đầu năm mới.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;em&gt;Đi Hà Tây, ra Hạ Long, về Bắc Ninh, lang thang ngóc ngách Hà Nội. Làm được nhiều nhiều việc.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;em&gt;Chiều qua s. gọi. Vẫn "lửa" như mọi khi. Vậy là mình yên tâm. Và tiếp tục mạch sống như trước.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;em&gt;Chào năm mới nhé !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4235048806000327565?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4235048806000327565/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4235048806000327565' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4235048806000327565'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4235048806000327565'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2009/01/xut-hnh-u-nm.html' title='XUẤT HÀNH ĐẦU NĂM'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SWLTO__oDgI/AAAAAAAABB0/ieUL6GoW2Nc/s72-c/Picture+602.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6004568596559326354</id><published>2008-12-25T11:58:00.003+07:00</published><updated>2008-12-25T12:01:30.749+07:00</updated><title type='text'>NỖI BUỒN TO ĐÙNG !</title><content type='html'>&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;TRỜI ƠI, SAO MÀ BUỒN DỮ VẬY NÈ !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;BUỒN MÀ KHÔNG NÓI ĐƯỢC !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;BUỒN MÀ KHÔNG CÓ QUYỀN BÀY TỎ !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;BUỒN MÀ KHÔNG BIẾT LÀM SAO GIẢI TỎA !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;BUỒN...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;BUỒN, BUỒN...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;BUỒN, BUỒN, BUỒN...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6004568596559326354?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6004568596559326354/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6004568596559326354' title='6 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6004568596559326354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6004568596559326354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/ni-bun-to-ng.html' title='NỖI BUỒN TO ĐÙNG !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-9099602181207485793</id><published>2008-12-25T08:45:00.007+07:00</published><updated>2008-12-25T08:53:03.414+07:00</updated><title type='text'>"ĐỒNG CHÍ TÂM" CHIẾN THẮNG !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnX0Q7npI/AAAAAAAAA_8/b6gmWnoqGic/s1600-h/Noel+5..JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnX0Q7npI/AAAAAAAAA_8/b6gmWnoqGic/s320/Noel+5..JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283539709211680402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnUCNNiNI/AAAAAAAAA_0/Ulh2auTE1Kk/s1600-h/Noel+4..JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnUCNNiNI/AAAAAAAAA_0/Ulh2auTE1Kk/s320/Noel+4..JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283539644234696914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnQ-VHaII/AAAAAAAAA_s/Rs7NMnZe0Gw/s1600-h/Noel+3..JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnQ-VHaII/AAAAAAAAA_s/Rs7NMnZe0Gw/s320/Noel+3..JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283539591654500482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnNBdhyhI/AAAAAAAAA_k/G2P8R7VFTqk/s1600-h/Noel+2..JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnNBdhyhI/AAAAAAAAA_k/G2P8R7VFTqk/s320/Noel+2..JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283539523775613458" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnJsPi2lI/AAAAAAAAA_c/WfXBc9RUWEw/s1600-h/Noel+1..JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnJsPi2lI/AAAAAAAAA_c/WfXBc9RUWEw/s320/Noel+1..JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5283539466540210770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhan đề cho entry là vậy thay vì "Việt Nam chiến thắng" . Bởi một lẽ giản đơn... chủ blog hổng thích đội tuyển Việt Nam !&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mặc dù điều nầy khiến cho các thành viên của "đại bang" và "tiểu bang" phản ứng quá xá xà xa...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hôm qua, có nhiều kẻ phấn khích ghê ! Điện thoại đổ về muốn cháy máy ! Và ai cũng... phản ứng, xỉ vả dữ dội khi nghe thấy cái giọng... thờ ơ của mình ! He he... Chủ blog có bao giờ che giấu cảm xúc được đâu.&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ku Tâm hôm qua ra Napoli ăn uống xem bóng đá mới bảnh chứ !&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nghe nói hắn đã la hét, lặng người, phấn khích... và cả rơm rớm vì đội tuyển Việt Nam. Chuyện không lạ vì tinh thần dân tộc của "đồng chí" nầy vốn vậy mừ !&lt;/span&gt; &lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và đây là những tác phẩm khi "đồng chí" mình hòa vào tâm bão đêm qua.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-9099602181207485793?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/9099602181207485793/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=9099602181207485793' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9099602181207485793'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9099602181207485793'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/ng-ch-tm-chin-thng.html' title='&quot;ĐỒNG CHÍ TÂM&quot; CHIẾN THẮNG !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SVLnX0Q7npI/AAAAAAAAA_8/b6gmWnoqGic/s72-c/Noel+5..JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1306075527501802459</id><published>2008-12-21T20:52:00.005+07:00</published><updated>2008-12-22T10:24:19.085+07:00</updated><title type='text'>TỐI THỨ BẢY, SẾN NHƯ CON HẾN !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="COLOR: rgb(0,0,0); FONT-FAMILY: arial" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU5KgCRqPFI/AAAAAAAAA_U/E4eV1sFPGkQ/s1600-h/picture+blog+21.12.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282241327179381842" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 238px; CURSOR: pointer; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU5KgCRqPFI/AAAAAAAAA_U/E4eV1sFPGkQ/s320/picture+blog+21.12.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(0,0,0)"&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(64,63,63);font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;Đã định không làm gì hết, không công việc, không nhạc, không sách, không phim.&lt;br /&gt;Để đầu óc rỗng không. Vậy mà có được đâu !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(0,0,0)"&gt;&lt;span style="COLOR: rgb(64,63,63);font-family:arial;font-size:130%;"  &gt;&lt;br /&gt;Nghe Richard Anthony với J"entends siffler le train vừa dứt lại nhảy cóc qua Whitney Houston với Saving all my love for you; bồi thêm Bryan Adams trong Please forgive me.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhặt mấy đoạn trong đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh còn nghe tiếng còi tàu &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh nghĩ rằng tốt nhất bây giờ &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mình chia tay không lời từ biệt &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh chẳng dám gặp em lần cuối &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhưng vẫn nghe tiếng còi tàu ngân &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trong đêm sâu buồn bã từng hồi… &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh như thấy mình em cô độc &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trên sân ga chật chội tiếng người &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còi tàu vang từng hồi buồn bã &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trong đêm sâu biền biệt khôn cùng… &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh suýt nữa đã chạy về phía em &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Suýt gọi tên mong Người quay trở lại &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nhưng em đi, đi về nơi xa mãi &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Không khi nào ngoảnh nhìn nữa, đúng không? &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh nghĩ rằng tốt nhất bây giờ &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mình chia tay không lời từ biệt &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Và chợt hiểu thế là đã hết &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh nghe thấy tiếng còi tàu ngân &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Suốt cuộc đời, từng hồi buồn bã.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gặp được nhau, và yêu nhau đã là một niềm hạnh ngộ lớn lao, một món quà của số phận rồi.&lt;br /&gt;Có những điều không thể, và không nên níu kéo. Rồi cuối cùng cũng chẳng còn gì……ngoài nỗi nhớ, và tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;So if I love you a little more than I should.&lt;br /&gt;Please forgive me I know not what I do&lt;br /&gt;Please forgive me I can"t stop loving you&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Anh có từng nghe một lời xin lỗi nào duyên dáng và đáng yêu đến thế chưa, người yêu dấu ? &lt;em&gt;"Vì thế, nếu anh yêu em nhiều hơn mức cần thiết một chút, thì xin thứ lỗi cho anh, bởi anh không biết mình đang làm gì. Xin thứ lỗi cho anh, bởi anh không thể ngừng yêu em !"&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Và bỗng nhiên tôi nhớ Chicago với Hard to Say I’m Sorry, cũng những lời dịu dàng có thể làm vỡ tim bất kỳ cô gái nhạy cảm nào &lt;em&gt;"Thật khó để nói cùng em lời xin lỗi, vì anh không thể nào để em rời xa anh được, dù anh biết ngay cả tình nhân cũng thỉnh thoảng cần phải xa nhau để có những khoảng thời gian riêng tư".&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;Trời ơi, sao mà tự dưng mình sến như con hến vậy nè !&lt;br /&gt;Đi ngủ thôi. Để bớt sến ! Hic hic !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1306075527501802459?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1306075527501802459/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1306075527501802459' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1306075527501802459'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1306075527501802459'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/ti-th-by-sn-nh-con-hn.html' title='TỐI THỨ BẢY, SẾN NHƯ CON HẾN !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU5KgCRqPFI/AAAAAAAAA_U/E4eV1sFPGkQ/s72-c/picture+blog+21.12.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3318465207484773879</id><published>2008-12-21T09:27:00.003+07:00</published><updated>2008-12-21T09:34:27.651+07:00</updated><title type='text'>THẾ GIỚI VẪN HOÀI NGHI ĐẤY THÔI !</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU2rBq1GxnI/AAAAAAAAA_M/pc8oUBEMeOg/s1600-h/santaclaus.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282065983140710002" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 175px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU2rBq1GxnI/AAAAAAAAA_M/pc8oUBEMeOg/s320/santaclaus.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU2q96URezI/AAAAAAAAA_E/KK0b72qJ6rY/s1600-h/virginia_santa_claus.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5282065918578490162" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 287px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU2q96URezI/AAAAAAAAA_E/KK0b72qJ6rY/s320/virginia_santa_claus.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhặt trên internet một câu chuyện nhân mùa Giáng Sinh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Cách đây trên 100 năm, một cô bé đã viết cho ông chủ báo bức thư như thế này:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;“Thưa ngài chủ bút!&lt;br /&gt;Em là một bé gái tám tuổi.&lt;br /&gt;Vài người bạn của em cho rằng không có ông già Noel.&lt;br /&gt;Ba nói với em rằng: “nếu con đọc thấy điều đó trên tờ The Sun thì nó đúng là như vậy”.&lt;br /&gt;Vậy làm ơn cho em biết sự thật: có ông già Noel không?”.&lt;br /&gt;Virginia O’Hanlon.”&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Lá thư được gửi đi ngay trước Noel 1897. Trả lời thư cho bé Virginia là một bài báo viết vội ngay vào lúc tờ báo chuẩn bị lên khuôn cho số giáng sinh. Dưới tựa đề: “Có chứ, Virginia. Có ông già Noel” (Yes, Virginia, there is a Santa Claus). Bài báo viết:&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Virginia, những bạn bè nhỏ của em đã nói sai. Các bạn ấy đã bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa hoài nghi của một năm hoài nghi. Các bạn không tin trừ khi đã thấy. Các bạn nghĩ rằng không gì có thể bởi đầu óc nhỏ bé của các bạn không thấu lĩnh được. Tất cả mọi đầu óc, Virginia, dù là người lớn hay trẻ em, đều nhỏ bé. Trong vũ trụ rộng lớn này, trí óc con người chỉ là một côn trùng, một con kiến so với thế giới vô cùng bên ngoài nó, nhỏ bé như khả năng trí tuệ của con người trong nắm bắt toàn bộ sự thật và kiến thức.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Có chứ, Virginia, có ông già Noel. Ông hiện diện cũng chắc chắn như tình yêu, sự rộng lượng và lòng thành tâm đang tồn tại, và em biết rằng chúng đầy rẫy, sẽ mang cho đời sống của em cái đẹp và niềm vui cao quý nhất. Chao ôi, thế giới này sẽ ảm đạm biết bao nếu không có ông già Noel. Và thế giới cũng buồn như thế nếu không có những bé Virginia. Lúc đó sẽ không có niềm tin trẻ thơ, thơ ca và sự lãng mạn làm cho sự tồn tại này có thể chịu đựng được.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;…Không ai thấy ông già Noel ra sao. Nhưng không có bằng chứng nào cho thấy không có ông già Noel cả. Những điều thật nhất trên thế giới này chính là những điều mà cả người lớn vả trẻ em đều không thể thấy. Có bao giờ em thấy những bà Tiên nhảy múa trên thảm cỏ xanh chưa? Dĩ nhiên, chưa, nhưng đó không phải là bằng chứng rằng họ không có mặt nơi đó. Không ai có thể nhận thức hoặc tưởng tượng ra được tất cả những điều kỳ diệu không thể thấy được trong thế giới này.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;…Em phá tung cái lúc lắc trẻ thơ để tìm ra cái gì làm nên tiếng động bên trong nó, nhưng có một tấm mạng che thế giới chúng ta không thấy được mà không một người mạnh nhất hoặc thậm chí một sức mạnh liên kết của một nhóm những người mạnh nhất từng sống có thể xé tan nó được. Chỉ có lòng tin, trí tưởng tượng, thơ ca, tình yêu, sự lãng mạn có thể đặt qua một bên bức màn đó để chiêm ngưỡng và vẽ nên cái đẹp và sự huy hoàng bên ngoài nó. Liệu nó có thật hay không? Ôi, Virginia, trong cả thế giới này không có gì khác thật sự và vĩnh cửu. Không có ông già Noel. Nhưng, nhờ trời, ông sống, và sống mãi. Hàng nghìn năm tới nữa, không, Virginia, hàng chục lần của hàng nghìn năm sau nữa, ông vẫn sẽ tiếp tục là niềm vui của những trái tim trẻ thơ”. &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Tác giả của lá thư tòa soạn trả lời bé Virginia là cây bút bình luận của tờ The Sun: Francis Pharcellus Church, lúc ấy 57 tuổi. Theo Bảo tàng Báo chí ở Arlington (bang Virginia): Bài viết này được in lại nhiều nhất trong lịch sử Báo chí Hoa Kỳ. Francis Pharcellus Church qua đời năm 1906, còn Virginia O’Hanlon Douglas cũng đã mất năm 1971 ở tuổi 81, sau một cuộc đời cống hiến cho trẻ tật nguyền. Hành trang cho sự nghiệp giáo dục của bà Virginia là lá thư phúc đáp của Church mà Bà cho biết đã mang theo mình suốt cả cuộc đời.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Hơn 100 năm đã trôi qua kể từ lá thư hoài nghi của cô bé Virginia, nhưng lý lẽ của Church vẫn tiếp tục sống. Bởi nó không chỉ là bài báo trả lời về việc có hay không ông già Noel. Trên tất cả, nó là thông điệp của lòng tin vào những giá trị nhân loại cao quý". (Theo PGĐC)&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Đã trên 100 năm trôi qua, cái chủ nghĩa hoài nghi ấy vẫn ám ảnh chúng ta. Và đôi khi chúng ta không cảm nhận được hạnh phúc đang hiện diện đâu đó, mỗi ngày, quanh ta cũng chỉ vì hoài nghi đấy thôi !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3318465207484773879?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3318465207484773879/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3318465207484773879' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3318465207484773879'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3318465207484773879'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/th-gii-vn-hoi-nghi-y-thi.html' title='THẾ GIỚI VẪN HOÀI NGHI ĐẤY THÔI !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SU2rBq1GxnI/AAAAAAAAA_M/pc8oUBEMeOg/s72-c/santaclaus.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1043955668327011101</id><published>2008-12-17T10:33:00.002+07:00</published><updated>2008-12-17T10:33:45.382+07:00</updated><title type='text'>VÀ UỐNG !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhzD_29r8I/AAAAAAAAA-8/q2-jtJu6axY/s1600-h/_MG_6109.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhzD_29r8I/AAAAAAAAA-8/q2-jtJu6axY/s320/_MG_6109.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280597075610677186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1043955668327011101?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1043955668327011101/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1043955668327011101' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1043955668327011101'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1043955668327011101'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/v-ung.html' title='VÀ UỐNG !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhzD_29r8I/AAAAAAAAA-8/q2-jtJu6axY/s72-c/_MG_6109.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6628017546976762281</id><published>2008-12-17T10:26:00.011+07:00</published><updated>2008-12-17T10:30:24.037+07:00</updated><title type='text'>ƯỚC GÌ ĐƯỢC ĐI LANG THANG</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhyGe_efGI/AAAAAAAAA-0/S2HhjudQoEk/s1600-h/S1033069.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhyGe_efGI/AAAAAAAAA-0/S2HhjudQoEk/s320/S1033069.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280596018815990882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhyDP7SqSI/AAAAAAAAA-s/TXfBIs8gZBQ/s1600-h/S1033067.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhyDP7SqSI/AAAAAAAAA-s/TXfBIs8gZBQ/s320/S1033067.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595963232299298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhx5odNm0I/AAAAAAAAA-c/BtvifiFUUE0/s1600-h/S1033065.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhx5odNm0I/AAAAAAAAA-c/BtvifiFUUE0/s320/S1033065.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595798018333506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhx2P9eSaI/AAAAAAAAA-U/5h2i49uuyJI/s1600-h/S1033053.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhx2P9eSaI/AAAAAAAAA-U/5h2i49uuyJI/s320/S1033053.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595739903150498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxyIKTCSI/AAAAAAAAA-M/VmlqoJVjwrU/s1600-h/S1033049.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxyIKTCSI/AAAAAAAAA-M/VmlqoJVjwrU/s320/S1033049.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595669089978658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxtYzLUdI/AAAAAAAAA-E/XsMYXAX7M5c/s1600-h/S1033051.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxtYzLUdI/AAAAAAAAA-E/XsMYXAX7M5c/s320/S1033051.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595587657060818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxpf6sxEI/AAAAAAAAA98/TpX9g5cTcA0/s1600-h/S1033048.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxpf6sxEI/AAAAAAAAA98/TpX9g5cTcA0/s320/S1033048.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595520848184386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxmALBq8I/AAAAAAAAA90/bevnY3hHeQ4/s1600-h/S1033047.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxmALBq8I/AAAAAAAAA90/bevnY3hHeQ4/s320/S1033047.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595460787121090" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxik6JjdI/AAAAAAAAA9s/XZSB2Po1nng/s1600-h/S1033045.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 225px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhxik6JjdI/AAAAAAAAA9s/XZSB2Po1nng/s320/S1033045.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5280595401928969682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6628017546976762281?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6628017546976762281/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6628017546976762281' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6628017546976762281'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6628017546976762281'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/c-g-c-i-lang-thang.html' title='ƯỚC GÌ ĐƯỢC ĐI LANG THANG'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SUhyGe_efGI/AAAAAAAAA-0/S2HhjudQoEk/s72-c/S1033069.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4477195704867241272</id><published>2008-12-16T12:35:00.001+07:00</published><updated>2008-12-16T12:38:04.582+07:00</updated><title type='text'>GIÁNG SINH VỀ</title><content type='html'>&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 11"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CHONGHA%7E1.USE%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="City"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="country-region" downloadurl="http://www.5iantlavalamp.com/"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;o:smarttagtype namespaceuri="urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" name="place" downloadurl="http://www.5iantlavalamp.com/"&gt;&lt;/o:smarttagtype&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;  &lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" latentstylecount="156"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if !mso]&gt;&lt;object classid="clsid:38481807-CA0E-42D2-BF39-B33AF135CC4D" id="ieooui"&gt;&lt;/object&gt; &lt;style&gt; st1\:*{behavior:url(#ieooui) } &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-parent:""; 	margin:0in; 	margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} p 	{mso-margin-top-alt:auto; 	margin-right:0in; 	mso-margin-bottom-alt:auto; 	margin-left:0in; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:12.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin:0in; 	mso-para-margin-bottom:.0001pt; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:10.0pt; 	font-family:"Times New Roman"; 	mso-ansi-language:#0400; 	mso-fareast-language:#0400; 	mso-bidi-language:#0400;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Tối qua, H. rủ đi ăn cơm, mình bảo ra cơm Bà cả, Tôn Thất Thiệp đi. Chỉ để vòng vèo qua Lê Lợi, qua Nguyễn Huệ xem hơi hướm Giáng sinh nó như thế nào. H. bảo nhìn mấy dây đen xanh xanh, đỏ đỏ thấy mà ghê ! (thôi mà, đừng có khó tính vậy bạn ơi !). Mà đúng là Sài Gòn lúc nào cũng vậy, sặc sỡ một cách hồn nhiên.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Tối qua, trời mưa lâm râm. Nhờ vậy mà không bị chênh lệch nhiệt độ mấy khi bước xuống máy bay.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Những lúc trời lành lạnh như thế này lại muốn lang thang đâu đó. Mặc cho chỉ mới đây thôi mình vừa ngắm mây từ trên cao, và mình cũng vừa kéo vali thả bộ trên sảnh phi trường.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Thèm một chút không khí lạnh của nơi chốn càng xa càng tốt. Mặc dù biết đó là một ước muốn xa xỉ trong lúc kinh tế cả thế giới đang tuột dốc không phanh (nghe có vẻ chính trị toàn cầu gớm luôn đó).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Giở lại đống hình đi châu Âu hồi đầu năm. Lại ký ức giang hồ ùa về.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Tự dưng nhớ tay kiến trúc sư ở &lt;st1:city st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;London&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;. Hắn tự about me trên blog như thế này: “Kien Truc Su THAT NGHIEP (&lt;span style="font-style: italic;"&gt;đang đi du học muh)&lt;/span&gt;, song bang TRO CAP cua chinh phu Vietnam &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(hắn đi theo diện hưởng học bổng)&lt;/span&gt;, KHONG thao nhieu ngoai ngu &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(nhưng mình biết hắn nói tiếng Anh như cháo, và đủ ma lanh để dẫn mình đi shoping ở khu chợ trời Camden Lock, trả giá búa xua),&lt;/span&gt; ngoai hinh KHA, THUC KHUYA tot, giao tiep OK, biet uong BIA, moi bo THUOC, yeu C(and G)AI DEP, thich DU THU &lt;span style="font-style: italic;"&gt;(cái vụ nầy thì mình cũng chứng thực được, vì nhờ hắn mà biết vô số quán bia bọt ở London, rất là hay luôn).&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Sáng nay vô blog của tên này. Thấy hắn viết khá thú vị. Đưa tạm lên blog mình một vài đoạn. &lt;st1:city st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;London&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt; qua góc nhìn của hắn thật là khác !&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;“Sáng nay dậy sớm. Vừa đạp xe về trong bóng tối nhão nhọet lất phất mưa phùn. Vô bếp làm ly cà phê nghe tiếng xào xạc. Hình như là may thật, vừa vào nhà mưa đã quất vào cánh cửa, hình như thế...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Hôm nay thật siêng năng đạp xe qua Chợ Cổng Hóa Đơn (Billingsgate market) nằm giữa 2 Nhà ga Cây Bạch Dương và Bức Tường Đen. Không khí Tết mừng ngày Chúa giáng sinh thật rõ ràng bởi cả sự tấp nập chật chội bên trong lẫn kẹt xe bên ngòai chợ, cũng như việc giá cả tăng 50% kinh hồn như thị trường VN vào dịp xuân về. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Cái chợ hải sản bán sỉ này nằm ngay rìa khu tài chính mới của Luân Đôn, khu Bến Tàu Chim Bạch Yến (Canary wharf), mà có thể nhìn thấy từ cửa sổ phòng. Cái tên bến tàu nghe hay hay, cũng như tên Cầu tàu Chim Diệc (Heron quay) kế bên, gợi cảm, cổ kính trong gió lộng của chốn giang hồ đầy thuyền bè xa xưa giữa Đảo Chó (Isle of Dogs).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Cái cửa sổ phòng tớ (vừa nhắc ở trên) mở về hướng Tây, với 1 khỏang không thông thóang để có thể thấy được 1 vài điểm nhấn trong không gian đô thị Luân Đôn. Từ khi chuyển về cái căn hộ số Hai Hai, chung cư thấp tầng Theseus, Xóm Đông Ấn (&lt;st1:place st="on"&gt;East India&lt;/st1:place&gt;), tớ có thói quen quay mặt ra cửa sổ 1 ngày vài chục lần khi làm việc. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Đập vào mắt ở cự li gần là các cao ốc (xấu hoắc, nhưng được quy họach quy củ tạo ra những không gian đô thị đẹp) trong khu tài chính Bến Tàu Chim Bạch Yến. Xa hơn 1 chút là tháp chuông của Nhà Thờ Tất Cả Các Vị Thánh (All Saints). Hơn 1 chút nữa, cái tháp đồng hồ của khu Chợ Trời Chrips (dek biết dịch ra tiếng Việt là gì) bán thượng vàng hạ cám những đồ còn rẻ hơn ở VN. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Xa xa khi mờ khi tỏ là tòa nhà Quả Dưa Chuột Gợi Tình (The Erotic Gherkin) do Ngài Norman Foster vẽ kiểu. Nhận xét về tòa nhà này, một thằng tớ quen người Ái Nhĩ Lan tên là Đa Mĩ Ẩn (Damian) khinh miệt gọi đó là một cái Dương Vật do 1 thằng cha đồng tính thiết kế. Nhưng dù gì, tớ cũng thích cái Linga này, cũng như tòa nhà Lloyd giống cái đít tủ lạnh ngay gần đấy (ở VN cũng có 1 cái nhà giống cái bếp dầu, hehe...).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Còn xa tít mù về phía tây, trong khuôn viên của Vùng đô thị số Sáu Luân Đôn chắc hẳn là Sân bay Hàng Thạch Nam (Heathrow, một lòai cây thuộc họ Đỗ Quyên, hehe, thông tin này biết được là nhờ Wikipedia), nơi tớ đặt chân đến nước Anh Cát Lợi vào ngày Thứ Năm Mùng Bảy Tháng Bảy Xui Xẻo cách nay hơn ba năm rưỡi. Nghe tên Hàng Thạch &lt;st1:country-region st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt; nghe đầy tính lãng mạn này lại nhớ Hàng Xanh ở &lt;st1:place st="on"&gt;Saigon&lt;/st1:place&gt; chói chang bụi bẩn. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Bạn bè tớ cũng ở về phía tây (so với nhà tớ đang ở), tất nhiên có thể nhích lên bắc hay xuôi xuống nam 1 tí . Họ sống ở những địa danh dân gian rất thú vị. Đó là Xóm Bức Tường Đen (nơi tớ tá túc 2 tháng), xa 1 chút là Phố Cũ (Old Street, nơi tớ sống gần 2 năm), Đường cao Camden (nơi tớ ở gần năm rưỡi), rồi Xóm Công Chúa Tháng Năm, khu Lâu Đài và Các Chú Voi, Cầu Tháp, Cây Thánh Giá của Đức Vua, Bẩy Bà Sơ, Nhà Nguyện Trắng, Vườn Đảo, Công Viên nữ Hòang, Đồi Rất nhiều chữ A (Avery, hehe, bịa thêm để có vẻ giống tiếng Việt)...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Viết đến đây, nhìn ra ngòai, trời đã hửng sáng, mưa nhơm nhớp như mồ hôi dầu. Hóa ra tiếng xào xạc hồi nãy là của 10kg cua, mực và tôm bò lổm nhổm, giẫy đành đạch và nhảy lách tách trong bao nilon. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hehehe... tối nay bạn bè tụ tập nhà tớ party chia buồn vì ngày mai tớ già thêm 1 tuổi... huhuhu...”&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;Chúc mừng sinh nhật muộn nghen KTS. Khi nào về Sài Gòn thì nhớ hú đi nhậu nghen ! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-size: 14pt; font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4477195704867241272?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4477195704867241272/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4477195704867241272' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4477195704867241272'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4477195704867241272'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/ging-sinh-v.html' title='GIÁNG SINH VỀ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6882450641514601899</id><published>2008-12-14T22:51:00.002+07:00</published><updated>2008-12-14T22:55:42.703+07:00</updated><title type='text'>TỰ DƯNG NHỚ GA XÉP SAPA</title><content type='html'>&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Lần nào ra Hà Nội cũng ở đúng cái khách sạn nầy. Bởi lẽ, chỉ cần bước ra ngõ một tí thì phố cổ đã lồ lộ ra đấy. Một chút chật chội, một chút xô bồ, nhưng tinh ý một chút thi thoảng vẫn thấy những khoảnh lặng nhất định nào đó. Như con phố Hàng Điếu chẳng hạn. Khách bộ hành dễ bị hoa mắt bởi những cửa hiệu sáng choang, bởi những dãy ô mai, mơ, sấu bày ngun ngút; rồi thì những hàng chè, hàng bánh trôi Tàu; những cửa hiệu bún chả, miến lươn đặc trưng Hà Nội… Mỗi khi dạo trên những con phố như thế này mình lại khoái đem máy ảnh ra, chẳng có cái hình nào nghệ thuật cả (chuyện này thì Khả biết rõ hơn ai hết J). Nhưng những khuôn mặt, những món ăn, những cái lá rơi trên góc phố trong khung hình lại khiến cho một mai nào đấy khi giở ra xem thì ôi chao bao nhiêu là ký ức lại ùa vào. Trên con phố Hàng Điếu này, lần nào ra mình cũng ghé vào một cửa hàng be bé độ vài ba mét vuông bán đặc sản Thái Nguyên. Cửa hàng hình như không có biển hiệu, mà đôi lúc cũng có mà mình không để ý cũng nên. Cô bé bán hàng ở đây khá là dịu dàng. Ra độ đôi lần, mà cách nhau hàng nửa năm chứ chẳng chơi, vậy mà nhớ mặt. Mình thích cái không khí bàng bạc khi nói chuyện với cô ấy. Chuyện cũng chẳng đâu ra đâu. Như hồi tối chẳng hạn, chuyện cứ nhảy cóc từ hạt sen sấy không đường, sang hạt bí, rồi lần hồi đến chuyện mua sắm lễ vật ăn hỏi, cưới xin hồi nào chẳng hay. Hôm qua H. bảo với mình là hắn sợ cái xô bồ, nhộn nhạo, sợ cái tính nóng nảy, cục cằn của người dân Hà Nội quá ! Ừ, thì Hà Nội bây giờ nó vậy đấy. Thật may, đâu đó trên góc phố cũng còn sót lại một chút chi phong vị của ngày xưa, còn sót lại những “người muôn năm cũ” ấy. Đủ để chặc lưỡi mà nói “Thôi kệ” để bỏ qua những thất vọng như H. đã từng cảm nhận.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tối nay, tự dưng khó ngủ quá. Có lẽ tại vì ly Espresso của quán Hapro ngoài Bờ Hồ. Và nhờ vậy mà nghe được tiếng còi tàu, tiếng bánh xe xình xịch nghiến trên đường ray xe lửa ở đầu ngõ phố Phùng Hưng. Lại nhớ, lần nào đấy, buổi tối lóc cóc ra ga để đáp tàu đi Sapa. Con tàu đen thủi, đường đi cũng hun hút, tối mịt mùng. Thi thoảng qua một vài ga xép nào đó, thấy ánh đèn vàng nhờ nhờ treo trên những thanh ghi, đằng sau là núi rừng chập chùng thì ngực mình lại ứ lên một cảm giác buồn hiu hắt mà chẳng rõ vì cơn cớ gì ! Mà cũng lạ kỳ là dẫu ở bất cứ cái ga xép nào thì mình cũng thấy cái bóng dáng của những ông gác dan đều giống nhau đến lạ lùng. Ở họ toát lên một sự cô độc, buồn nản đến lạ lùng. Dẫu tàu chỉ lướt qua, ánh đèn thì nhạt nhòa nhưng mình cứ mường tượng ra ánh mắt của họ. Không buồn, không vui, không mừng rỡ, không nuối tiếc. Không nắm níu vào đâu. Rỗng không. Và từ đó, mỗi khi nghe tiếng còi tàu, nhìn thấy những toa xe xình xịch chạy, dẫu cho lúc đó là giữa con đường Lê Văn Sỹ ken kín xe và người mình cũng bị lôi kéo về sự rỗng không, tĩnh lặng tuyệt đối của những ông gác dan ngày ấy. Ngay lúc này đây, lại nghe tiếng xe lửa xình xịch ngoài kia. Chẳng biết, chuyến tàu đấy đi về đâu. Lại thèm được ngồi trên một góc toa nhỏ bé nào đó, co ro vì lạnh và thả ánh mắt trôi tuột, không nắm níu vào khoảng không trước mắt.&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội lúc này lành lạnh một cách thú vị. Đủ để khoác áo đi ngoài đường. Đủ để co ro điệu đà một chút. Từ xa xăm, một người bạn điện thoại hỏi cái lạnh Hà Nội thế nào rồi. Ôi, lại suy nghĩ lan man, chuyện nọ nhảy cóc sang chuyện kia mất rồi ! Thôi chẳng thèm suy nghĩ nữa. Chỉ muốn đầu óc rỗng không ngay phút giây này đây.&lt;br /&gt; &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;(Viết tối 12.12, mạng miếc hết sức chuối nên giờ mới post lên được. Và giờ này cũng nghe tiếng còi tàu !)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6882450641514601899?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6882450641514601899/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6882450641514601899' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6882450641514601899'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6882450641514601899'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/t-dng-nh-ga-xp-sapa.html' title='TỰ DƯNG NHỚ GA XÉP SAPA'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-592944589922358801</id><published>2008-12-02T22:16:00.004+07:00</published><updated>2008-12-03T08:32:57.920+07:00</updated><title type='text'>THÈM CHÚT THẢNH THƠI</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STVRfMt64cI/AAAAAAAAAvk/jBmLveVJNo8/s1600-h/IMG_0850.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5275212134966026690" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STVRfMt64cI/AAAAAAAAAvk/jBmLveVJNo8/s320/IMG_0850.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Đôi lúc chỉ muốn được như ku Bách. Thảnh thơi nằm, thảnh thơi nhìn, chẳng lo nghĩ điều chi ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Rajiv Gandhi có nói: "Một người hạnh phúc là người có thể thu xếp toàn bộ cuộc sống mình gọn ghẽ trong một chiếc... vali!".&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chủ blog chỉ có một ước mơ thật... "tầm thường": Ước chi công việc có thể xếp gọn cất tạm vào ngăn kéo ha !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Vậy là hạnh phúc lắm lắm rồi đó ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-592944589922358801?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/592944589922358801/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=592944589922358801' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/592944589922358801'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/592944589922358801'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/thm-cht-thnh-thi.html' title='THÈM CHÚT THẢNH THƠI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STVRfMt64cI/AAAAAAAAAvk/jBmLveVJNo8/s72-c/IMG_0850.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-8520792186412961666</id><published>2008-12-01T16:44:00.006+07:00</published><updated>2008-12-01T17:05:54.002+07:00</updated><title type='text'>BÀI BÁO XUÂN ĐÃ CŨ NHƯNG... HAY !</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO07_IsCyI/AAAAAAAAAvc/85zLxtegUlE/s1600-h/NHAU+3.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274758531234138914" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO07_IsCyI/AAAAAAAAAvc/85zLxtegUlE/s320/NHAU+3.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO03wv8w5I/AAAAAAAAAvU/Q9NTHCLLIq0/s1600-h/NHAU+2.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274758458652803986" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO03wv8w5I/AAAAAAAAAvU/Q9NTHCLLIq0/s320/NHAU+2.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO0yqxu8rI/AAAAAAAAAvM/fN2rJ74ERwY/s1600-h/NHAU+1.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274758371150328498" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO0yqxu8rI/AAAAAAAAAvM/fN2rJ74ERwY/s320/NHAU+1.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mấy tấm hình này tất nhiên là... hổng đuợc đăng báo Xuân rồi ! Nhưng thấy nhà báo đi thực tế mà nhậu nhẹt kiểu này thì quá đã đời phải không ! Có cần cao sang gì đâu. Ông cầm ly rượu ngồi chính giữa là ông Ẩn, chúa đảo Hòn Mây Rút Trong. Ông cầm con cua là ông Phát Vườn Táo. Anh thanh niên trẻ trẻ là chủ tàu Quỳnh Thanh hoành tráng ở hậu cảnh. Chủ blog bao luôn con tàu to đùng chỉ để dành riêng cho chủ blog và một tay máy ảnh bán chuyên nghiệp (thạc sĩ dược nghen) đi lang thang các hòn đảo hoang ! Nghĩ lại thấy hồi đó mình... bảnh thiệt đó !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Câu chuyện “chúa đảo”&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nếu ai đó bảo rằng muốn thăm thú hết các đảo lớn nhỏ của vùng biển Tây Nam, tỉnh Kiên Giang thì e rằng đó là ước muốn không tưởng. Một con số thống kê cũ thì nơi này có đến 105 đảo thuộc 5 quần đảo, chiếm gần 53 ngàn hecta diện tích. Một con số đủ lập kỷ lục Việt Nam. Đã vậy, trong năm 2005 lại có thêm 35 hòn đảo lớn nhỏ khác vừa... nổi lên. Chưa có lời giải thích chính thức nào về hiện tượng địa lý này, có điều với một thực tế chỉ 43 đảo có cư dân sinh sống, gần 100 đảo còn lại vẫn là đảo hoang cũng đáng gợi trí tò mò.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. “Chúa đảo” Hòn Mây: &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Quả là một chuyến thám hiểm đã đời khi đoàn chúng tôi cưỡi “ngựa sắt” 3, 4 chục cây số từ Bãi Trường men theo đoạn đường nham nhở hố to, hố nhỏ của Bãi Đất Đỏ để đến Bãi Xếp tìm đường ra quần đảo An Thới (Phú Quốc). Bù lại con đường này có một cái view trên mức tuyệt vời. Biển xanh ngắt một màu và xa mù ngoài khơi lại thấy lấm chấm những hòn đảo hoang dã mời gọi. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Thanh Bá, thuyền trưởng tàu Quỳnh Thanh thông thạo vùng biển Kiên Giang như trong lòng bàn tay, nói tiếng một: “Chị muốn ghé đảo nào”. “Đảo nào càng ít người càng hay”. “Nè, tui chỉ cho nghen. Hòn Thơm có độ 200 nhà, Hòn Dõi đằng sau đó thì độ 20 nhà, còn chạy độ 1 tiếng đồng hồ ra Hòn Mây Rút Trong gặp 1 nhà, tạt qua Hòn Mây Rút Ngoài cũng có một nhà nữa. Mấy cha nội này hổng biết có… bị gì không mà ở ngoải một mình 5, 6 chục năm nay hổng thấy chán”. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;“Bị” gì thì chưa biết, có điều cuộc đời ông Lê Ngọc Ẩn – “chúa đảo” Hòn Mây Rút Trong quả là ly kỳ. Ông nhớ, độ chừng năm 1963, cha mẹ ông – ông Lê Thành Tân và bà Đoàn Thị Tư - đã đóng bè bồng chống cả nhà ra đây, cũng định chỉ trú thân độ chừng vài ba năm để những đứa con của mình qua tuổi quân dịch. Lúc đó, nơi đây còn hoang vu lắm, lắm lúc cả mấy năm trời không thấy mặt người lạ nói chi biết đến tình hình chiến sự ác liệt đang diễn ra trong bờ. Chín người con của ông Tân đã vật lộn đơn độc với sóng và gió biển, rốt cùng chỉ có 4 người là tồn tại được với thiên nhiên khắc nghiệt hoang dã nhưng cũng chỉ có ông Ẩn trụ được tại đảo hoang đến giờ. Bà Tư qua đời cách đây vài chục năm trong một tai nạn thương tâm ngoài biển khơi. Năm đó, bà quá giang tàu cào vào đất liền mua sắm vật dụng cho gia đình, qua khỏi Hòn Nghệ đến Hòn Dung thì tàu phá sóng bị chìm. Cả tàu chỉ có một thằng bé thoát chết vì… cỡi được một chú heo còn hết thảy mất mạng với đại dương. Cũng sau cái chết của mẹ mình, ông Ẩn lại càng có lý do để ít vào đất liền hơn và rồi chết tên “chúa đảo”. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ông Ẩn kể, hồi mới ra đảo hoang buồn không kể xiết, phần thì ở tuổi con trai mới lớn, phần thì đánh bắt cá tiền vô cũng bộn, vậy là ngơi việc ông lại chèo ghe vào An Thới “đập phá”. Một bận, thấy ông Ẩn say nằm ngủ dật dờ, bà Năm chủ quán thương tình bảo: “Mày coi trong đám cháu tao, ưng đứa nào tao gả đứa đó cho”. Ông Ẩn tỏ thiệt: “Vải thì để con vác nguyên ịn chớ con đâu đành xé manh, xé mún ra”. Bà Năm trề môi chưởi yêu: “Thằng quỷ” rồi dắt tay cô cháu Kim Liên trao cho ông Ẩn chở về đảo hoang. Động lòng trước cô gái dám dấn thân theo mình và biết cô ta sẽ ở đảo hoang không có ngày về, ông Ẩn chơi bạo bỏ ra 3 cây vàng bao giàn gánh hát cải lương làm một đám cưới linh đình 3 ngày 3 đêm ở An Thới (!). Mới đó mà nay “chúa đảo” đã ngót 60 niên với một đàn con tới 7 đứa, đứa nhỏ mới 5 tuổi. Hỏi đẻ gì mà dữ vậy, ông giả lả nói: “Hôm đó trên xã kêu tui vô Hòn Thơm họp phổ biến chính sách tới 2 cuộc lận. Một cái là “tăng gia sản xuất”, một cái “sanh đẻ có kế hoạch”. Hổng biết nghe ù ù cạc cạc sao mà tui về “phổ biến” lại với vợ là “tăng gia sanh đẻ”. Cô coi vậy có chết không chớ”. Hỏi ra mới biết, ông… nghỉ “gia tăng dân số” chỉ sau cái đận bà đẻ rớt trên Hòn Mây này. Hổng biết gặp ngày xấu, giờ hạn sao đó mà không chiếc ghe biển nào chịu cho vợ ông đang trở dạ quá giang qua Hòn Thơm để tìm bà mụ. Túng thế, chính “chúa đảo” đã ra tay đỡ cho vợ mình, cũng may là mẹ tròn con vuông. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Cái mạng sống thắt thỏm là vậy, cái kế sinh nhai lại càng chông chênh hơn nhưng lạ là gia đình “chúa đảo” luôn có một niềm tin tuyệt đối vào biển cả. Hỏi ông có nghe tin vụ sóng thần bên Thái Lan, rồi mấy vụ nứt gãy đáy đại dương khiến bà con trong đất liền xính vính vì dư chấn động đất. Ông Ẩn ối một tiếng: “Lo ăn muốn chết, còn hơi sức đâu mà sợ”. Quả là vậy. Trong 7 đứa con của ông Ẩn chỉ có một đứa học tới lớp 5 rồi vào bờ theo nghề uốn tóc. Ông bảo: “Con tui muốn học thì phải vượt biển cả tiếng đồng hồ vô Hòn Thơm xăng dầu đâu chịu cho thấu. Còn gởi tụi nó vô đó ở tui hổng dám, tui nghe họ nói tỷ lệ dân nhiễm HIV ở Hòn Thơm là cao nhất Việt Nam mà sợ quá”. Đám con “chúa đảo” mê nghề biển không kém cha mình. Trừ những ngày biển động còn thì họ lênh đênh suốt ngoài biển khơi. Không chỉ mưu sinh, họ nói quen sóng rồi lên bờ cứ thấy... chông chênh say sóng (!). Nhà “chúa đảo” giờ có thêm một cô con dâu, tất thảy nhờ vào hai chiếc ghe đánh cá mà biển giả thì không biết chừng độ. Có tháng nhà ông kiếm được 2,3 chục triệu, chia tiền cho bạn ghe, trả tiền xăng cũng còn độ mươi triệu. “Chúa đảo” giọng ngùi ngùi khi nhớ chuyện làm ăn mấy chục năm trước. Ông bảo, hồi đó đánh một mẻ được cả 3, 4 tấn, cá cam thì con nào con nấy nặng trùi trụi cả ký lô. Lần hồi người ta ham tiền đánh thuốc nổ, muốn tuyệt diệt hết thảy. Rồi chuyện, trước đây cả Phú Quốc chỉ có 50 ghe đánh cá cơm nay lên cả mấy trăm chiếc thì cá mú nào chịu nổi. Vậy mà “chúa đảo” vẫn lạc quan: “Coi vậy chớ tới mùa gió Nam, nhà tui đi lượm can mủ, phuy mủ, két mủ đựng cá cũng bộn. Mất thứ này trôi từ bên Thái qua đó cô. Cỡ này tui cân mủ 5 ngàn đồng/kg, dây cũng được 10 ngàn/kg. Tom góp bán một lần được cả bạc triệu đó”. “Chúa đảo” có một đức tin, có lòng thì biển không bạc với một ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Khi “nữ chúa” ra riêng:&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống của “chúa đảo” cứ vậy mà bình lặng trôi qua. Mà đâu phải chỉ có ông sống vậy, ngay như bên Hòn Mây Rút Ngoài chuyện nhà ông Bảy Yên cũng vậy mà thôi. Ông già Bảy có lẽ cũng mang một nỗi niềm riêng nào đó để chọn lựa cuộc sống cô độc nơi này. Để rồi cũng có chuyện buồn, chuyện vui. Buồn nhất là chuyện ông Bảy mê nhậu đến mức... mù cả mắt. Ông Ẩn đặt cho biệt danh là “nhậu kẹo” vì ông Bảy chỉ cần vài cục kẹo là uống tù tì hàng mấy lít rượu thay cơm. Có điều vui, gia đình ông Bảy nay đã “nở nồi”, ba anh con trai của ông lần lượt lấy 3 chị em ruột của nhà nọ trong đất liền và chịu theo chồng ra đảo hoang này sống ráo trọi. Nghe nói họ cũng nhậu thần sầu quỷ khốc không kém cha mình nhưng nhờ vợ giựt dây nên có phần đỡ. Đó là tôi nghe ông Ẩn nói vậy.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chuyện nhà ông Bảy Hòn Mây Rút Ngoài nổi danh trong giới giang hồ miệt biển là nhờ vào uy của... mấy cô con gái – cô Út tà lỏn và cô Tám tà lỏn. Chết danh “tà lỏn” cũng do mấy cô cứ... quần cụt làm tới hết năm này tháng nọ. Các trai tráng ngư phủ thì lè lưỡi chịu thua khi nhắc đến tài bơi lặn như rái cá của các “nữ chúa”, bắt cá thì hết chố chê. Bởi vậy chọc ghẹo chơi thì không dám, chỉ có... mê mẩn mà thôi. Nghe đâu cô Tám tà lỏn có mấy đời chồng vậy mà ghe bạn hàng đến cân cá hay bán tạp hóa cứ neo bến dập dìu. Chồng cô Tám nổi máu ghen bèn... bỏ lên núi ở để lại một bức thư dài 4 mặt giấy. Cô Tám phần thì lo chồng bị... cọp vồ trên đó, phần thì tò mò không biết thằng chả nói cái gì trong miếng giấy – cổ thất học mới khổ chớ. Cô Tám dong ghe qua Hòn Mây Rút Trong nhờ ông Ẩn đọc thư. Ông Ẩn cũng rắn mắt thêm thắt vào bức thư và nói: “Tám tà lỏn đừng có lo, nó lên đó có nước bẻ chuối cây, chuối chát mà sống, thèm cá, thèm mú mò xuống bây giờ. Mà thằng chả có dặn mấy câu độc lắm à nghen”. “Câu gì, câu gì vậy cha nội” – Tám hỏi dồn. “Nó nói, nó mà có chết thì Tám lấy chồng sớm sớm, không thôi Tết này gió bấc về... lạnh lắm à nghen”. “Nữ chúa” xí một tiếng rồi dong ghe đi về. Nghe nói, sau đận đó hai vợ chồng “nữ chúa” xin ông Bảy Yên được “ra riêng” làm rấy kiếm sống. Như một “lãnh chúa” giàu có ông Bảy ừ rất oai vệ và chia “giang sơn” cho con gái mình - Hòn Dơi – cũng là một hoang đảo mờ xa (!).&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Lướt qua trang tư liệu mới thấy, ngay quần đảo mà tôi đang dong duổi đây là cả một hệ sinh thái đa dạng. Rạn san hộ nơi này là độc đáo nhất với 89 loài san hô cứng, 19 loài san hộ mềm, lại có thêm 125 loài cá khác nhau cộng 132 loài thân mềm như da gai, rong biển nữa chớ. Mấy tay du khách nước ngoài mê nhất thuê tàu ra đây để lặn ngắm đại dương. Mấy nhà khoa học thì bảo, chỉ tại nơi này mới còn: trai tai bò, ốc đụn cái, đồi mồi, bò biển... một số loài đang được bảo tồn nghiêm ngặt. Thầm nghĩ, “chúa đảo” “nữ chúa” sống trên cả đống vàng mà đâu có hay ! Mà cũng may là làn sóng du lịch chưa xâm thực đến nơi này - để “nữ chúa” vẫn hồn nhiên lặn ngụp, hồn nhiên sống bỗ bã như bản tính dân miền biển vốn vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3. “Lãnh chúa” đồi sim:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Lại có chuyện cách đây mấy chục năm có một anh thanh niên quê xứ “Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu” bỏ chốn thị thành ra Phú Quốc lập nghiệp. Hồi đó, xứ đảo này còn cò ho khỉ gáy chứ chưa chảnh chọe là “khu du lịch sinh thái cao như bây giờ”. Tiếng là trai thành thị mà ông mê đất, mê vườn quá, cứ cắm cúi vỡ mấy mảnh đất hoang miệt Dương Tơ. Dân tình thấy chỉ lạ vì... đất ở đây như đồ bỏ hoang trên rừng, mê mới lạ à nghen. Có điều có cô thiếu nữ ở Đường Bào không thấy lạ chỉ thấy... mê. Họ nên vợ nên chồng từ mảnh đất hoang.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nay mảnh đất đó đã là Khu Du lịch Vườn Táo rộng đến 6, 7 hecta ở Dương Đông. Lại nghe sau khi Thủ tướng công bố quy hoạch thì mảnh đất này nằm kề bên một sân bay quốc tế, một khu du lịch biển, một khu du lịch sinh thái nữa chớ. Nhiều tay “cò đất” hay tin... bay tá lả đến nhà ông bảo: “bán đất không, bán cất khách sạn đi ông bạn”. Ông chỉ lắc đầu mà bảo: “Đất này tui để trồng sim”. Mấy tay cò trợn mắt: “Bạc chục tỷ, trăm tỷ mà đem đi trồng sim, ông có... bị gì không vậy”. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Đó là chuyện mới nhất của ông Trịnh Công Phát, Chủ khu du lịch này. Mà coi bộ ông này mê cây thiệt. Đang khi người ta đổ xô làm nước mắm, nuôi chó Phú Quốc, trồng hồ tiêu - những đặc sản của xứ này – thì ông căm cụi kiếm đất hoang để trồng sim. Vợ ông thì nghiền ngẫm công thức pha chế rượu sim. Ông kể, trầy trật hư hao mấy mẻ mới thành công – bà Kim Sơn, vợ ông cười nhẹ “Hư mấy mẻ có nghĩa là mất mấy mùa sim của mấy năm trời đó cô”. Không chỉ nấu rượu thủ công, ông còn lặn lội vô gặp mấy thầy ở trường ĐH Cần Thơ học nghề, rồi khi “thấy được” ông lại tính đến chuyện đăng ký bản quyền, thương hiệu rồi làm website quảng bá nữa chớ.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Còn việc chết danh “lãnh chúa” đồi sim thì kể cũng đáng khi hiện tại năm nào ông cũng tiêu thụ hết vài chục tấn sim rừng. Những người dân cố cựu nơi này lại đi trồng sim giống ông Phát. Cũng lạ đời khi giá sim tươi có lúc lên đến 18 ngàn đồng/kg bằng giá... 1 kg tiêu sọ phơi khô. Công lao cũng nhờ “lãnh chúa”. Ông định trong 6 hecta hiện có sẽ dành hẳn 3 hecta để nhân giống sim. Ông đã lên hẳn một đề án để xin phép chính quyền cho ông thuê hẳn một ngọn núi hoang nào đó để ông trồng một rừng sim nguyên liệu mới thỏa chí làm ăn. Vợ ông thì toan tính xa xôi kiểu đàn bà hơn – làm nhiều mặt hàng từ sim hơn. Tỷ như: rượu sim, mật sim, vang sim, trà sim... nội như rượu sim lại có đến mấy loại: trái khô, trái tươi và cả búp hoa sim. Lại thấy bà Sơn xuống mấy xóm chài mua gom hải mã, hải long, mỏ quạ... để có thêm nhiều thứ rượu. làm tới đâu lại thấy hai vợ chồng “lãnh chúa” vượt biển đi đăng ký, quảng bá thương hiệu đến đó. Nhờ vậy mà nay rượu sim đã là đặc sản mới được du khách lùng mua. Và đã có người dân bắt chước làm thêm hàng chục lò nấu rượu sim ra đời, dù chất lượng các lò này còn phải bàn thêm. Vợ chồng ông Phát trù tính, tại khu vườn này sẽ xây dựng một khu nghỉ dưỡng cho những du khách tuổi cao muốn tìm một chút yên bình giữa khung cảnh hoang dã, tách bạch. Ở đó, sẽ có những túp lều tranh quay mặt vào đồi sim, quay lưng lại dòng suối phẳng lặng. Ông Đinh Khoa Toàn, Phó Chủ tịch UBND huyện Phú Quốc nói rằng: “Mô hình làm du lịch của ông Phát là rất đáng để học hỏi và chính quyền sẽ ủng hộ hết mức”. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;“Lãnh chúa” thì tin con đường mình đã vạch ra là đúng. Vậy nên cả hai đứa con trai của ông đều theo học ngành du lịch. “Lãnh chúa” đã mua nhà ở TP.HCM nhưng chẳng đứa con nào chịu ở đất liền. Tư duy của Trí, con út “lãnh chúa” đơn giản chỉ là: “Từ nhà ở quận Tân Bình đến Vườn Táo này tụi em chỉ mất có 55 phút bay chớ mấy. Vậy gọi là xa hay là gần đây”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Chợt nghĩ, những tư duy kiểu như Trịnh Công Trí đã khiến hoang đảo không còn là chốn xa xôi. Chợt nghĩ, biết đâu mai này có một lớp trẻ sẽ hăm hở tìm đến những hoang đảo như “lãnh địa” của ông Bảy Yên, của ông Ẩn, của “nữ chúa” Tám tà lỏn. Có điều, sẽ có những chuyện lớn lao hơn từ đó chứ nào đâu một vòng quẩn quanh như thế hệ ngày xưa. “Robinson” sẽ mỗi thời mỗi khác !&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;H.HẠNH&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-8520792186412961666?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/8520792186412961666/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=8520792186412961666' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8520792186412961666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8520792186412961666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/bi-bo-xun-c-nhng-hay.html' title='BÀI BÁO XUÂN ĐÃ CŨ NHƯNG... HAY !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STO07_IsCyI/AAAAAAAAAvc/85zLxtegUlE/s72-c/NHAU+3.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5576342921954317653</id><published>2008-12-01T16:32:00.006+07:00</published><updated>2008-12-01T16:42:54.511+07:00</updated><title type='text'>NHỚ ƠI LÀ NHỚ !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvqGDWzmI/AAAAAAAAAvE/2tCIBAzGdpg/s1600-h/LAU+HOA+SIM+1.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274752726295039586" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvqGDWzmI/AAAAAAAAAvE/2tCIBAzGdpg/s320/LAU+HOA+SIM+1.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvknt_azI/AAAAAAAAAu8/CP2TC9AqcZ4/s1600-h/LAU+HOA+SIM.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274752632253016882" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvknt_azI/AAAAAAAAAu8/CP2TC9AqcZ4/s320/LAU+HOA+SIM.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Lẩu hoa sim - món mới của ông chủ nhà hàng Vườn Tào nè bà con ! Ông chủ này không chỉ nấu ăn ngon mà cũng ... biết làm báo luôn. Cộng tác viên của chủ blog đó. Xí hàng công khai để sau này có ai chào mời ổng viết bài là chủ blog... oánh à nghen !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvfTsfd8I/AAAAAAAAAu0/8RU0a8-Z1UQ/s1600-h/goi+ca+trich.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274752540978673602" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 213px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvfTsfd8I/AAAAAAAAAu0/8RU0a8-Z1UQ/s320/goi+ca+trich.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Món gỏi cá trích chỉ Vườn Táo làm ăn mới ngon. Mà ngon nhất là phải ăn ở ngoải. Tui ăn một tỷ lần rồi mà vẫn thèm nè !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvavp0h2I/AAAAAAAAAus/7CcD1-gqyps/s1600-h/BUN+KEN+DUA.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5274752462584317794" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 189px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvavp0h2I/AAAAAAAAAus/7CcD1-gqyps/s320/BUN+KEN+DUA.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;em&gt;Món bún kèn trứ danh của Phú Quốc, nấu bằng chà bông cá thu ! Nước mắm phải là nước mắm Phú Quốc. Ông chủ nhà hàng Vườn Táo nói ổng không đi đâu xa PQ được, hổng phải vì ổng nhớ vợ mà vì ổng không thể nào xa được... thùng nước mắm ! Có tin được không ? Ăn thử là tin lời ổng liền à !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chẳng hiểu mắc cái chứng gì mà mới đầu tuần đã thèm đi đâu đó quá chừng chừng !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Tỷ như, bây giờ đặt vé máy bay. 6 giờ sáng mai đẩy vali bay cái vèo ra Phú Quốc. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ừ mà tại sao lại là Phú Quốc vậy ta ! Thiệt tình là chưa có nơi nào mà mình lại muốn đi 1 lần, 2 lần, 3 lần, thậm chí đến… n lần như cái hòn đảo ngập nắng, ngập gió và miên man là nước nầy. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Cũng không nhớ đã đến nơi chốn nầy bao nhiêu lần. Đi một mình, đi hai mình, đi một… tá mình luôn ! Lần nào cũng vui, cũng thú vị theo một cách riêng. Hôm trước, đọc lại bài báo Xuân cũ, tự nhiên thấy nhớ ông Phát Vườn Táo, thấy nhớ cô Tám Tà Lỏn ở Hòn Mây Rút ghê ! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tuần trước, ông Phát nhắn tin đã đem nước mắm pha sẵn vô Sài Gòn rồi, nhớ ghé lấy ăn. Và ổng còn dặn dò thêm, hôm nào mà thèm ăn gỏi cá trích, cơm ghẹ, lẩu hoa sim thì ới một tiếng, ổng gởi máy bay vô cho. Nghe thì thích thiệt, nhưng nghĩ lại cái mình cần đâu chỉ là món ăn. Cái cần là không gian, là bầu không khí bạn hữu ở nơi chốn ấy. Giữa Sài Gòn làm sao mà hồi nhớ được. Tỷ như những lần gói miếng gỏi cá trích ở ngay giữa mảnh vườn mang tên Vườn Táo (nhưng nói rõ là không có cây táo nào, chỉ có ổi, và bưởi, và sim mà thôi !); như lần đi tàu ra Nam Đảo mua cá, mua hàu, mua bào ngư, ghé Hòn Mây Rút xin tí lửa nướng lên, nhậu khề khà; hoặc có lần ghé hòn đảo hoang nào đó (quên mất tên) vây bắt mực ống, nướng lên ăn ngon tái tê (nhưng lần đó cũng biết mùi, vì áo quần tím lịm lịm do bị … mực tấn công); hoặc có lần lén bơi qua hồ Dương Đông, trèo lên Thác Bảy Tầng gom củi khô nướng cá, nấu cháo gà ăn (vùng cấm du khách vào, nhưng mình quen với ông bảo vệ nên… vô tư). Và còn tỷ tỷ chuyện khác nữa. Như chuyện cả đám… spa trên bãi biển, bị bảo vệ rượt đuổi chạy có cờ. Hay như chuyện tập tành theo gout hoang dã của khách Tây, bì đặt bỏ ra ba bốn trăm đô thuê cái phòng trống huơ, trống hoác; đi dạo là phải tránh… phân bò ! Trời ơi, mới đó mà mọi chuyện cứ như mờ xa ! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhớ ơi là nhớ ! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Thèm đi ơi là thèm đi !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5576342921954317653?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5576342921954317653/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5576342921954317653' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5576342921954317653'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5576342921954317653'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/12/nh-i-l-nh.html' title='NHỚ ƠI LÀ NHỚ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/STOvqGDWzmI/AAAAAAAAAvE/2tCIBAzGdpg/s72-c/LAU+HOA+SIM+1.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5681234501168402743</id><published>2008-11-25T16:45:00.003+07:00</published><updated>2008-11-25T17:09:02.499+07:00</updated><title type='text'>HỘI CHỨNG NHỚ QUÊ</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSvNA4KoteI/AAAAAAAAAuk/0x5UB1PucwI/s1600-h/DSC_0358.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5272533203727988194" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSvNA4KoteI/AAAAAAAAAuk/0x5UB1PucwI/s320/DSC_0358.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;                                                                                &lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;em&gt;ảnh Trương Công Khả&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Còn không chừng 2 tháng nữa là tới Tết. Khoảng thời gian nầy cũng dễ làm cho những kẻ xa xứ mắc phải… hội chứng nhớ quê ! Dẫu cho đang ở nhà, hay đang ngồi trong một cái quán xá nào đó thì thể nào câu chuyện cũng dẫn dắt về… ngày xưa quê ngoại thế này, quê nội thế kia. Dẫu cho, phố xá Sài Gòn tưng bừng là thế, hào nhoáng là thế, những kẻ xa xứ vẫn quay quắt nhớ từng bờ kinh, từng bờ liếp có cỏ mọc xanh ngắt, có tán dừa mát rượi; có kẻ còn nhớ đến độ nói – sao quê tui xấu xí vậy mà tui nhớ quá chừng nè !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Mình có hai đứa cháu, đều là dân thành đạt, hiện đại, đủ mọi yếu tố của lớp trẻ bây giờ. Đứa theo ngành dược, đứa theo ngành tàu biển, toàn là làm cho công ty đa quốc gia, lương bổng đủ để tụi nó thi thoảng vài tháng lại quảy ba lô đi du lịch. Thằng con mới có 18 tháng tuổi cũng nhiễm máu giang hồ giống ba mẹ, đi tùm lum; từng ấy tháng tuổi mà đã biết đủ thứ Đà Lạt, Hà Nội, Lạng Sơn, Hạ Long. Vậy mà cái gia đình trẻ, hiện đại đó lại đang nhớ quay quắt nơi chốn khỉ ho cò gáy với cái tên nó quê không còn cái gì quê hơn – Tân Móc, Kinh Già Dong, xứ Cà Mau ! &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tối qua, thằng chồng – dân tàu biển - hì hụi đến 2 giờ sáng, gõ gõ, đánh đánh. Sáng ra, đứa vợ vô blog của chồng đọc, và rồi nhắn tin tíu tít, khoe ầm ầm. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Mình cũng vô blog tụi nó. Đọc và tự nhiên giờ thấy nhớ quê không thể tưởng tượng được nữa rồi nè&lt;/em&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đọc từ blog cu Bách:&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ông nội cu Bách "đánh dây thép" lên cho hay quê nội giờ điện nhà nước đã kéo tới tận nhà rồi...cha ù nghe thẫn thờ một chút rồi thở dài với mẹ G: "Vậy là hy vọng dẫn cu Bách về xứ mình mỗi hè cho biết ruộng đồng tiêu tan rồi em ơi". Cái xứ mình ở đây nào có xa xôi gì lắm đâu, nghe chừng đâu là cái ấp nghèo nhất của cái xã nghèo nhất ở cái huyện nghèo nhất trong cái tỉnh cũng nghèo nhất đó mà. Ở cái xứ nghèo quắt nghèo queo đó cách Cà Mau có hơn 20km thôi mà mỗi lần về quê phải khăn gói từ tờ mờ sáng, để rồi xuống bến tàu A - ko biết sao đặt chữ A, B ở đây nữa - nôn nao đợi đò chạy cả buổi sáng chỉ để đòi bằng được bà nội cho ăn ổ bánh mì xẻ bụng nhét cây cà rem vàng nghế mùi sầu riêng vô. Cảm giác ngòn ngọt đầu lưỡi, buôn buốc chân răng của que kem ít đường nhiều đá - dù sao cũng mang chút hơi hướm thị thành - chạy dần ra phía sau chiếc đò đang xình xịch khói để ùa đến mùi quê từ từ rõ nét ở phía mũi tàu. Mỗi khi chiếc đò chòng chành ghé lại ở mỗi ngôi nhà nào đó y như rằng một tốp con nít ùa ra, có đứa lóp ngóp bò lên từ dưới sông, có thằng lộn mèo từ đống rơm xuống, nhưng đều giống nhau ở chỗ đen nhẻm và trên tay cầm cái gì đó giống như khúc bánh mì ăn dở dang. Chúng xúm lại mừng mẹ hay cô, dì, thím, mợ gì đấy đi chợ về xem có được dăm ba trái bắp hay cái bánh cam, bánh còng nào không vì trái gòn non trên tay - nhìn sơ sơ tưởng khúc bánh mì - cạp tới ruột non đã biến màu nâu và chát ngấm. Chợt thấy ổ bánh mì kem sao quá đỗi giàu sang còn vị ngòn ngọt hồi nãy bay đâu mất tự hồi nào... &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Lội bộ, giang xuồng, đi cầu khỉ thêm 2 tiếng đồng hồ nữa thì nhà ông cố con cũng trước mắt... Nếu mà alô ngay đầu kinh So Le rồi trong nhà chạy ra xuồng máy ra rước như bây giờ thì làm sao có được cảm giác hồi hộp nghe tiếng chó sủa dậy xóm khi thấy khách lạ ngang nhà, làm sao thấy được đồng chó ngáp - bởi lẽ toàn năng không à, chán quá phải ngáp chứ sao giờ ?! - làm sao thấy được cánh đồng cò bay thẳng cánh - ông Cậu hay nói vui là chứ không thẳng cánh ra bay té xuống đất chết ngắt hết rồi. Dọc đường quê rợp bóng mát của cây me, cây còng, cạnh trại xuồng lúc nào cũng là cây Gừa cổ thụ yên ả buông rễ dài như tấm màn phủ xuống mặt kinh nơi bầy vịt đang chúi đầu mò lũ tép mòng. Và 3 tháng hè cực kỳ đã bắt đầu... &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Để coi nào, buổi sáng khi bình minh chưa ló dạng, cha ù đã chạy lon ton theo bác 3 Cường đi cuốn câu, dỡ lờ, thăm lợp... sướng nhất là từ đằng xa nghe chú lóc nào dính câu quậy ì đùng, nhưng cũng tiu nghỉu khi kéo lên cái lờ nhẹ tênh chẳng có anh sặc hay chị rô nào hết, vòng về sẵn tay vớt vài cu ốc bưu, ốc lác để buổi trưa có nồi luộc cơm mẻ nè. Về đến nhà khi bàn chân chưa hết sướng vì được quẹt lên đám cỏ thấm đẫm sương đêm thì một nồi cháo cá lóc ăn với rau đắng đất đã được cô Cầm dọn ra sẵn. Húp xong chén cháo thì lăn vào những trò chơi mà bây giờ cha ù lờ mờ nhận ra nó có nguy cơ tuyệt chủng ! Trời còn mát thì đi chặt bình bát, lựa cây đẹp nhất để đẽo kiếm khất hưng, trưa chút thì móc đất sét nắn tu na vỗ nghe bôm bốp, nắng quá thì vẹt đám cỏ sau nhà chơi trò gà quất, xế trưa thì bứt dây mây lấy trái chơi ống thụt... Sau khi chọc ổ kiến vàng lấy trứng câu cá rô tăm tích với bác Nha thì chặt luôn nguyên cây chuối nhảy xuống kinh Tăng Móc trước nhà mà tha hồ vùng vẫy ngày hè... Lên bờ thì cô Cẩm cũng chuẩn bị xong món kẹo bằng đường chảy kéo qua miếng bẹ chuối mà vị ngọt thanh kéo dài cho tới giấc ngủ trưa. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Đến giờ mà cha vẫn chưa quên được lúc sung sướng nhất trong những ngày hè về quê nội là trèo lên bộ ván ngựa bên chái nhà nằm cho bà cố con ru ngủ bằng cây quạt chằm lá dừa. Những ngày hè oi bức thì ngọn gió từ cây quạt tay này sao mà mát mẻ đến kì lạ. Nó không mang mùi rơm rạ như nhiều nhà văn viết, chẳng có mùi quay cốm vừa đập bùm ban sáng, cũng chẳng phải "lời ru có gió mùa thu" trong bài "Mẹ" của Trần Quốc Minh mà cha vừa học ở trường. Đơn giản chỉ là trưa hè yên ả, làn gió phe phẩy từ cây quạt nan như vỗ về giấc ngủ say sưa mặc cho ông bong bóng khua mái chèo dưới mé sông, mặc cho tiếng kèn kẹt của bụi tre gai xéo góc nhà và tiếng tắc kè nấc cục từng cơn khát nước... &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Vậy là cây quạt nan cũng hiện diện trong nhà ta thay cho quạt máy để đêm đêm mẹ G vẫn phe phẩy giấc nồng cho cu Bách. Không phải vì tiết kiệm điện trong thời buổi bão giá này mà là tính tiện dụng không thể chối cãi của nó, mỗi khi với tay tìm remote của quạt bàn hay máy lạnh - mà cu Bách thường chọi lung tung vào góc nhà - thì lúc nào cũng gặp cây quạt nan liền. Con hay bệnh đường hô hấp phải hạn chế tối đa quạt điện, máy lạnh càng không, thế nên cây quạt tay lúc nào cũng ngay đầu nằm. Chuyện chỉ sử dụng cây quạt này để nhắc con nhớ về quê nội là điều không tưởng nhưng lại để có cớ kể chuyện ngày xửa ngày xưa có một thiết bị không hiện đại tí nào mà mỗi buổi trưa bà cố thường ru cha ngủ ở một vùng quê của cái ấp nghèo nhất trong cái xã nghèo nhất của cái.... Và cha sẽ dẫn con về nơi ấy. Nó không đẹp như những vùng đất con từng qua, nhưng là nơi chứa đựng đầy ắp tuổi thơ hồn nhiên với miền ký ức khó phai mờ, ở nơi ấy một thời cha bồng bềnh bay theo những giấc mơ đang lơ lửng ở ngọn tre làng... &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng quê mình cũng có điện, đâu rồi những chiếc quạt nan khi quạt điện mỗi nhà 3 cái, đâu rồi những bó đuốc lá dừa bập bùng mỗi tối cuối tuần các cô các chị dắt dìu nhau ra đầu kinh xem Phạm Công Cúc Hoa, tìm đâu ra cảm giác khép mái chèo khi hai chiếc xuồng lướt qua nhau ở thời điểm xuồng máy, rồi xe honda chạy như mắc cửi trên đường quê hôm nào... Cha ù thẫn thờ tìm không thấy lấy đâu để chỉ cho con đây !? &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ngày nảy ngày nay, ở đất SG đèn ngọn xanh ngọn đỏ, khi đã dạo gần hết chiều dài đất nước và đạt hầu hết những giấc mơ lơ lửng ở lũy tre năm nào, có một ông cha ù đang hụt hẫng miệng lẩm bẩm : "Phải chi quê mình đừng có điện"&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5681234501168402743?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5681234501168402743/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5681234501168402743' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5681234501168402743'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5681234501168402743'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/hi-chng-nh-qu.html' title='HỘI CHỨNG NHỚ QUÊ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSvNA4KoteI/AAAAAAAAAuk/0x5UB1PucwI/s72-c/DSC_0358.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1761594668910793485</id><published>2008-11-19T15:43:00.003+07:00</published><updated>2008-11-19T15:45:35.066+07:00</updated><title type='text'>20/11 LÀ GÌ VẬY TA ?</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPR6-dCrRI/AAAAAAAAAuc/Cqz2LJwWyQs/s1600-h/20.11.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270286800081038610" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 200px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPR6-dCrRI/AAAAAAAAAuc/Cqz2LJwWyQs/s320/20.11.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; 20/11 là vầy nè bà con ơi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1761594668910793485?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1761594668910793485/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1761594668910793485' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1761594668910793485'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1761594668910793485'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/2011-l-g-vy-ta.html' title='20/11 LÀ GÌ VẬY TA ?'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPR6-dCrRI/AAAAAAAAAuc/Cqz2LJwWyQs/s72-c/20.11.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5355104668181742778</id><published>2008-11-19T14:59:00.017+07:00</published><updated>2008-11-19T15:12:06.301+07:00</updated><title type='text'>TRƯƠNG CÔNG KHẢ TÁI XUẤT GIANG HỒ</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJlojJlPI/AAAAAAAAAuU/EUwqzqEUpsU/s1600-h/thuong+thuc+thu.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270277637330801906" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJlojJlPI/AAAAAAAAAuU/EUwqzqEUpsU/s320/thuong+thuc+thu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJgzXAS2I/AAAAAAAAAuM/K7xHk0RtY2s/s1600-h/vien+thu.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270277554333305698" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 192px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJgzXAS2I/AAAAAAAAAuM/K7xHk0RtY2s/s320/vien+thu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJWgRWcNI/AAAAAAAAAuE/u2JFzWlkRWo/s1600-h/rung+thu.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270277377410625746" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 215px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJWgRWcNI/AAAAAAAAAuE/u2JFzWlkRWo/s320/rung+thu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJQDHXrJI/AAAAAAAAAt8/72fJO7IeYRg/s1600-h/nhung+hinh+anh+hiem+hoi+cua+thu+nay.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270277266504920210" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJQDHXrJI/AAAAAAAAAt8/72fJO7IeYRg/s320/nhung+hinh+anh+hiem+hoi+cua+thu+nay.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJJDeB1pI/AAAAAAAAAt0/3xqy1HJEvRc/s1600-h/mua+thu+la+vang.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270277146340873874" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJJDeB1pI/AAAAAAAAAt0/3xqy1HJEvRc/s320/mua+thu+la+vang.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPI0yxA-iI/AAAAAAAAAts/sSEJNPewqZA/s1600-h/nang+thu.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270276798259722786" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 215px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPI0yxA-iI/AAAAAAAAAts/sSEJNPewqZA/s320/nang+thu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIphKMcqI/AAAAAAAAAtk/scG-uoBuWDk/s1600-h/la+thu"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270276604554932898" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIphKMcqI/AAAAAAAAAtk/scG-uoBuWDk/s320/la+thu%27.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIkls0MsI/AAAAAAAAAtc/5HyaEecHK3k/s1600-h/khong+day+mot+thang+nua+noi+day+chi+toan+la+tuyet.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270276519874540226" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 215px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIkls0MsI/AAAAAAAAAtc/5HyaEecHK3k/s320/khong+day+mot+thang+nua+noi+day+chi+toan+la+tuyet.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIfgzwQ8I/AAAAAAAAAtU/oU2uNFPdVTY/s1600-h/huu+tim+co+kho.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270276432662119362" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIfgzwQ8I/AAAAAAAAAtU/oU2uNFPdVTY/s320/huu+tim+co+kho.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIXuQ7gdI/AAAAAAAAAtM/HjBIqdn_ISw/s1600-h/doi+thu.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270276298835198418" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 215px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIXuQ7gdI/AAAAAAAAAtM/HjBIqdn_ISw/s320/doi+thu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIRMoKnBI/AAAAAAAAAtE/ghQ3xKXji5c/s1600-h/da+co+hinh+guong+mat+tho+dan+da+do.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270276186726636562" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIRMoKnBI/AAAAAAAAAtE/ghQ3xKXji5c/s320/da+co+hinh+guong+mat+tho+dan+da+do.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIBI13eII/AAAAAAAAAs0/6O--gqpQyJU/s1600-h/con+duong+thu+vang.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270275910832453762" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 214px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPIBI13eII/AAAAAAAAAs0/6O--gqpQyJU/s320/con+duong+thu+vang.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPH8MgRA_I/AAAAAAAAAss/n5xKFdYrmQQ/s1600-h/cay+kho+trui+la.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270275825916249074" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPH8MgRA_I/AAAAAAAAAss/n5xKFdYrmQQ/s320/cay+kho+trui+la.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPH2bwMDZI/AAAAAAAAAsk/66AHUx3keV0/s1600-h/bong+tuyet+tren+dinh+nui+Yosemite.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270275726930349458" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 214px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPH2bwMDZI/AAAAAAAAAsk/66AHUx3keV0/s320/bong+tuyet+tren+dinh+nui+Yosemite.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPHudeRr3I/AAAAAAAAAsc/3sfz3YII56k/s1600-h/bong+thu.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5270275589953138546" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 215px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPHudeRr3I/AAAAAAAAAsc/3sfz3YII56k/s320/bong+thu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Mùa thu Cali đẹp quá Khả ơi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5355104668181742778?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5355104668181742778/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5355104668181742778' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5355104668181742778'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5355104668181742778'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/trng-cng-kh-ti-xut-giang-h.html' title='TRƯƠNG CÔNG KHẢ TÁI XUẤT GIANG HỒ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SSPJlojJlPI/AAAAAAAAAuU/EUwqzqEUpsU/s72-c/thuong+thuc+thu.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1740347447065955211</id><published>2008-11-06T18:56:00.003+07:00</published><updated>2008-11-06T19:10:00.064+07:00</updated><title type='text'>NHÀ THƠ OBAMA</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRLecwZ5h_I/AAAAAAAAAsU/XtMhHzongt0/s1600-h/obama+nha+tho.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265515499960764402" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 233px; CURSOR: hand; HEIGHT: 315px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRLecwZ5h_I/AAAAAAAAAsU/XtMhHzongt0/s320/obama+nha+tho.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Như lệ thường, chiều nào cũng vậy, độ chừng 5, 6 giờ chiều lại ra đầu hồi lầu 1 nhìn dòng xe cộ tấp nập chạy ngược xuôi cầu Ông Lãnh. Đôi khi chóng mặt, tự hỏi làm sao để mình bơi giữa biển người, biển xe ấy để về đến nhà !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Lại có thói quen ngồi nán lại một chút sục sạo trên mạng lâu lâu một chút chỉ để biển người ấy, biển xe ấy thưa ra một chút. Chỉ vậy thôi !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Cũng đã hai buổi chiều nay, "biển từ" Obama đã vây bủa mọi người. Câu chuyện bên bàn cafe sáng cũng Obama; trưa ăn cơm cũng Obama; họp giao ban cũng lại là... Obama.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Vậy nên chút thông tin cuối trong ngày cũng là... Obama nhé !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Lần nầy là một Obama - nhà thơ !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Hai bài thơ dưới đây được "ảnh" sáng tác lúc 18 tuổi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;POP&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Sitting in his seat, a seat broad and broken&lt;br /&gt;In, sprinkled with ashes,&lt;br /&gt;Pop switches channels, takes another&lt;br /&gt;Shot of Seagrams, neat, and asks&lt;br /&gt;What to do with me, a green young man&lt;br /&gt;Who fails to consider the&lt;br /&gt;Flim and flam of the world, since&lt;br /&gt;Things have been easy for me.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ngồi trên ghế của mình, một chiếc ghế rộng và sụp&lt;br /&gt;Vào trong, đầy những tàn thuốc vương vãi,&lt;br /&gt;Pop đổi kênh truyền hình, uống thêm một&lt;br /&gt;Ngụm Seagrams, nguyên chất, và hỏi&lt;br /&gt;Tôi mắc chứng gì vậy, một thằng tuổi còn xanh&lt;br /&gt;Mà không hiểu ra được&lt;br /&gt;Cái trò bá láp của thế gian, vì&lt;br /&gt;Tôi đã sống quá dễ dàng.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;He . . . Stands, shouts, and asks&lt;br /&gt;For a hug, as I shink, my&lt;br /&gt;Arms barely reaching around&lt;br /&gt;His thick, oily neck&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Ông . . . Đứng, gào, và đòi&lt;br /&gt;Một cái ôm, trong lúc tôi dằn lại, hai cánh&lt;br /&gt;Tay tôi đưa ra chỉ vừa đủ để choàng quanh&lt;br /&gt;Chiếc cổ mập, nhờn của ông&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Underground&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Under water grottos, caverns&lt;br /&gt;Filled with apes&lt;br /&gt;That eat figs.&lt;br /&gt;Stepping on the figs&lt;br /&gt;That the apes&lt;br /&gt;Eat, they crunch.&lt;br /&gt;The apes howl, bare&lt;br /&gt;Their fangs, dance,&lt;br /&gt;Tumble in the&lt;br /&gt;Rushing water,&lt;br /&gt;Musty, wet pelts&lt;br /&gt;Glistening in the blue.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Dưới lòng đất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những hang động dưới nước&lt;br /&gt;Đầy những con khỉ&lt;br /&gt;Ăn những trái sung.&lt;br /&gt;Bước lên những trái sung&lt;br /&gt;Mà những con khỉ&lt;br /&gt;Ăn, thì nghe giòn rụm.&lt;br /&gt;Những con khỉ gào hú, nhe&lt;br /&gt;Nanh, nhảy múa,&lt;br /&gt;Ngã nhào vào&lt;br /&gt;Dòng nước cuồn cuộn,&lt;br /&gt;Những bộ lông hôi hám, ướt sũng&lt;br /&gt;Lấp lánh trong màu xanh.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Thơ "ảnh" có hay không, tôi cũng chẳng biết luôn !&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1740347447065955211?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1740347447065955211/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1740347447065955211' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1740347447065955211'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1740347447065955211'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/nh-th-obama.html' title='NHÀ THƠ OBAMA'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRLecwZ5h_I/AAAAAAAAAsU/XtMhHzongt0/s72-c/obama+nha+tho.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2644105074412006879</id><published>2008-11-06T16:10:00.005+07:00</published><updated>2008-11-06T18:30:17.041+07:00</updated><title type='text'>NỖI ÁM ẢNH KHÔNG CHỈ CỦA TOÀN BAN</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRK6mDKVygI/AAAAAAAAAsM/nSW8x7izoQ8/s1600-h/guigoin6.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265476077196003842" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 240px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRK6mDKVygI/AAAAAAAAAsM/nSW8x7izoQ8/s320/guigoin6.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Sáng nay họp toàn ban. Sốt nóng nhất vẫn là quy chế thưởng phạt. Trong đó, lỗi chính tả luôn là nỗi ám ảnh thường niên của bà con (!).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Mình may quá, được thừa hưởng một nền giáo dục chuẩn, bởi lẽ hồi đó, mình hổng có học mấy môn tầm phào như may vá, cưa đục, nấu ăn... hay sinh hoạt tập thể chi chi đó. Những chuyện này sẽ hẹn ở một entry sau !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Cũng trong sáng nay, nhận một email của bác Đính. Nhìn hình mà bật cười ha... ha... Bác Đính phụ chú, để có một pano như thế này phải qua 12 công đoạn, kiểm duyệt, nhìn ngó... (!) &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nếu chiếu theo quy chế thưởng phạt thì để lọt qua bản thảo 1 phạt 50 ngàn, qua bản thảo 2 phạt chồng lên người quản lý để lọt lưới lỗi này 100 ngàn đồng. Quy chế của tụi tui hổng thấy để lọt đến mức bản thảo 3, 4, 5, 6... 12 như chuyện vừa nêu. Nếu có, tui tin rằng mấy ông nhận in pano phải thường tiền ngược lại quá. Mà cũng hổng chừng, chính mấy đơn vị chủ quản đọc sao, viết vậy hổng chừng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;"Chời chời ơi là chời, sao mà mấy ông lại để chuyện gủi go như dầy xất hiện dậy chời". Hic hic.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Liệu Bảo hiểm Pjico có bảo hiểm cho những &lt;em&gt;gủi go&lt;/em&gt; của hậu quả nền giáo dục hổng giống ai hông &lt;em&gt;chời &lt;/em&gt;!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2644105074412006879?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2644105074412006879/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2644105074412006879' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2644105074412006879'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2644105074412006879'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/ni-m-nh-khng-ch-ca-ton-ban.html' title='NỖI ÁM ẢNH KHÔNG CHỈ CỦA TOÀN BAN'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRK6mDKVygI/AAAAAAAAAsM/nSW8x7izoQ8/s72-c/guigoin6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3100639871875543687</id><published>2008-11-05T14:11:00.006+07:00</published><updated>2008-11-05T14:21:26.185+07:00</updated><title type='text'>ÔNG TA ĐÃ CÓ MỘT GIẤC MƠ</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFIRsZa0QI/AAAAAAAAAsE/xjDqZjOf_60/s1600-h/OBAMA+1.bmp"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265068908185571586" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 218px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFIRsZa0QI/AAAAAAAAAsE/xjDqZjOf_60/s320/OBAMA+1.bmp" border="0" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt; "Cha mẹ tôi không chỉ chia sẻ với nhau tình yêu trong mơ, mà còn chia sẻ với nhau niềm tin vào các cơ hội rộng mở trên đất nước này. Họ cho tôi cái tên châu Phi, Barack, nghĩa là người được chúc phúc, vì họ tin rằng ở nước Mỹ bao dung, tên của bạn không thể là rào cản đến thành công. Họ tưởng tượng rằng tôi sẽ đến những trường học tốt nhất mặc dù họ không giàu, bởi vì ở nước Mỹ hào phóng, bạn không cần phải giàu mới có thể đạt được những ước mơ."&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFIBx4NC3I/AAAAAAAAAr8/cvDBgCapkHA/s1600-h/OBAMA+2.bmp"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265068634778962802" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 224px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFIBx4NC3I/AAAAAAAAAr8/cvDBgCapkHA/s320/OBAMA+2.bmp" border="0" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt; "Không một người dân nào mong đợi chính phủ giải quyết mọi khó khăn của họ. Nhưng họ cảm nhận được, từ trong sâu thẳm của đáy lòng, cần có một sự thay đổi dựa theo những ưu tiên hợp lý, để có thể bảo đảm rằng mọi đứa trẻ tại Mỹ đều có sự khởi đầu tốt cho cuộc đời chúng, và cánh cửa cơ hội luôn rộng mở cho mọi người. Họ biết rằng chúng ta có thể làm tốt hơn. Và họ muốn chúng ta phải làm thế".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFH11xbv0I/AAAAAAAAAr0/1sJlJHOuS9s/s1600-h/OBAMA+3.bmp"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265068429665877826" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 226px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFH11xbv0I/AAAAAAAAAr0/1sJlJHOuS9s/s320/OBAMA+3.bmp" border="0" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;"Khi chúng ta gửi những người trẻ tuổi vào chỗ hiểm nghèo, chúng ta bị buộc vào một nghĩa vụ thiêng liêng, ấy là không được ngụy tạo những con số, cũng không được che giấu sự thật về lý do sai phái họ đi, nhưng phải chăm sóc gia đình họ khi họ vắng mặt, hỗ trợ những người lính khi họ trở về, và đừng bao giờ tham chiến khi không đủ lực để chiến thắng, gìn giữ hòa bình, và giành được sự tôn trọng của thế giới".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFHruzFFzI/AAAAAAAAArs/-xgEBKG-SOo/s1600-h/OBAMA+4.bmp"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265068255995041586" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 250px; CURSOR: hand; HEIGHT: 320px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFHruzFFzI/AAAAAAAAArs/-xgEBKG-SOo/s320/OBAMA+4.bmp" border="0" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;“Chúng ta không thể rút lui khỏi thế giới, cũng không thể hăm dọa để khiến thế giới phục tùng”&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Tối nay, chúng ta cùng tụ họp tại đây để khẳng định sự vĩ đại của quốc gia này – không phải do chiều cao của những tòa nhà chọc trời, cũng không phải bởi sức mạnh quân sự, hoặc tầm vóc của nền kinh tế chúng ta. Niềm kiêu hãnh của chúng ta lập nền trên một tiền đề hết sức đơn giản, được tóm tắt trong bản tuyên ngôn hơn hai trăm năm trước: “Chúng ta tin rằng chân lý này là đầy trọn, ấy là mọi người được tạo dựng trong bình đẳng, Đấng Tạo Hóa ban cho chúng ta những quyền bất khả nhượng, trong đó có quyền được sống, tự do, và mưu cầu hạnh phúc.” Đó là tính cách thật của nước Mỹ - niềm tin vào những giấc mơ giản dị, và lòng kiên định tin vào các phép lạ nhỏ nhoi."&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3100639871875543687?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3100639871875543687/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3100639871875543687' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3100639871875543687'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3100639871875543687'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/ng-ta-c-mt-gic-m.html' title='ÔNG TA ĐÃ CÓ MỘT GIẤC MƠ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFIRsZa0QI/AAAAAAAAAsE/xjDqZjOf_60/s72-c/OBAMA+1.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-8526650786564895838</id><published>2008-11-05T14:06:00.002+07:00</published><updated>2008-11-05T14:11:44.718+07:00</updated><title type='text'>"TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ"</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFG_lJVk7I/AAAAAAAAArc/ha4dBQsZD-4/s1600-h/LUTHER+KING.bmp"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5265067497489798066" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; CURSOR: hand; HEIGHT: 277px; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFG_lJVk7I/AAAAAAAAArc/ha4dBQsZD-4/s320/LUTHER+KING.bmp" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Một trăm năm trước đây, một người Mĩ vĩ đại mà chúng ta giờ đây đứng dưới bóng của ông, đã ký một bản Tuyên ngôn giải phóng. Tuyên ngôn lịch sử này đã trở thành ngọn đuốc hy vọng cho hàng triệu nô lệ Negro, những người đã bị thiêu đốt trong ngọn lửa của sự bất công. Nó đến như vầng dương chấm dứt đêm dài tăm tối. Nhưng một trăm năm sau, chúng ta lại đang phải đối mặt với một sự thật bi kịch khác, người Negro vẫn chưa được tự do. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Một trăm năm sau, cuộc sống của người Negro vẫn bị kéo lê bởi xiềng xích của sự cách ngăn và cùm gông của nạn kỳ thị. Một trăm năm sau, người Negro vẫn đang phải sống trên hoang đảo nghèo đói giữa biển cả phồn vinh. Một trăm năm sau, người Negro vẫn tiều tụy lang thang nơi góc phố tối tăm trên đất Mĩ, chỉ thấy chính họ là kẻ lưu vong trên ngay mảnh đất quê hương mình. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bởi vậy, chúng ta cùng nhau có mặt tại đây hôm nay cất chung tiếng nói về điều kiện thương tâm của chúng ta. Theo một nghĩa nào đó, chúng ta đã tới thủ đô để đòi một khoản nợ. Khi các nhà kiến trúc sư của nền dân chủ Hoa Kỳ viết xuống những lời tuyệt đẹp cho bản Hiến pháp và Tuyên bố Độc lập, họ đã ký nhận vào một tờ tín phiếu theo đó mọi công dân Mĩ đều có quyền thừa kế. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tờ tín phiếu này mang theo một lời hứa hẹn rằng mọi người dân đều được đảm bảo quyền không thể tách rời là quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Nhưng hôm nay, thực tế hiển nhiên cho thấy nước Mĩ đã thất hứa vì rằng màu da của người dân Mĩ lại bị xem là rào cản trong việc sử dụng tờ tín phiếu này. Thay vì trân trọng thực hiện trách nhiệm thiêng liêng ấy, nước Mĩ đã trao cho người dân Negro một tờ séc khống không có giá trị thanh toán. Nhưng chúng ta không tin rằng ngân hàng công lý đã bị phá sản. Chúng ta không tin rằng quốc gia không có đủ ngân quỹ trong hầm dự trữ chứa đầy những cơ hội của đất nước này. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bởi vậy, chúng ta đến đây để đòi nợ, một khoản nợ về quyền tự do và sự đảm bảo về công lý. Chúng ta có mặt tại nơi linh thiêng này để nhắc nhở nước Mĩ về sự cấp thiết trong thời điểm hiện nay. Lúc này không phải là thời điểm của sự nhượng bộ thỏa hiệp hay xoa dịu bằng những viên thuốc an thần. Giờ là thời điểm mở tung cánh cửa cơ hội cho tất cả những người con của Chúa. Giờ là thời khắc đưa dân tộc ta từ vũng lầy của bất công kỳ thị tới một nền tảng vững chắc của tình đoàn kết anh em. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Sẽ là tai họa cho cả dân tộc nếu lờ đi tính cấp bách của thời cuộc hiện nay và đánh giá thấp lòng quyết tâm của người dân Negro. Không khí ngột ngạt oi bức chứa đầy sự bất bình trong mùa hè này chưa thể qua đi tới khi có được làn gió thu của tự do và công bằng tiếp sinh lực. Những ai có hy vọng rằng người Negro cần phải xả bớt sự căng thẳng và hài lòng với những gì đã có sẽ bị vỡ mộng nếu như đất nước này trở lại với công việc như thường ngày. Nước Mĩ sẽ chưa thể bình yên, chừng nào người Negro chưa giành được quyền công dân của mình. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cơn lốc của cuộc nổi dậy sẽ tiếp tục làm lung lay nền móng của quốc gia này cho tới ngày thấy được ánh sáng của công lý. Trong quá trình đấu tranh giành lại vị trí xứng đáng cho mình chúng ta không cho phép mình mắc phải những hành động sai lầm. Hãy đừng thỏa mãn cơn khát bằng chén hận thù và đắng cay. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chúng ta phải xây dựng các cuộc tranh đấu của mình trên nền tảng của các giá trị và nguyên tắc. Chúng ta không cho phép những chống đối biến thái thành các cuộc xung đột bạo lực. Chúng ta phải đứng trên tầm cao của sự hòa trộn tâm lực và trí lực. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tính chiến đấu thấm nhuần trong đông đảo người dân Negro không được làm cho chúng ta mất lòng tin vào những người da trắng. Rất nhiều những người anh em da trắng, như bằng chứng sự có mặt của các bạn ở đây hôm nay, đã cho thấy vận mệnh của các bạn cũng là vận mệnh của chúng ta và tự do của các bạn cũng gắn liền với tự do của chúng ta. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chúng ta không thể bước những bước đơn độc. Mỗi bước đi, chúng ta phải nối vòng tay bè bạn cùng đồng hành. Chúng ta không thể quay trở lại. Có những người đang hỏi bạn, “Rồi chừng nào bạn mới yên lòng?” Chúng ta sẽ không bao giờ thấy yên lòng khi mà ta không thể tìm được một nơi trú ngụ trong một nhà nghỉ bên đường hay tại một khách sạn trong thành phố sau chuyến đi mỏi mệt. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào sự di chuyển của một người Negro vẫn đơn giản chỉ là từ một khu ghetto nhỏ sang một khu ghetto lớn hơn. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào một người Negro ở Mississipi còn chưa được quyền đi bầu cử, khi một người Negro ở New York còn tin rằng anh ta chẳng có gì để đi bầu. Không, không, chúng ta không yên lòng, và chúng ta sẽ chưa thể yên lòng cho tới ngày công lý được tuôn tràn như dòng thác, và công bằng sẽ như một dòng sông cuộn chảy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tôi biết có những bạn tới đây vượt qua những nỗi khổ đau, gian nan thử thách. Có những bạn mới vừa ra khỏi xà lim. Có những bạn đến từ những nơi mà cuộc tìm kiếm tự do của bạn bị chà đạp bởi sự ngược đãi cuồng bạo và bị cản trở bởi sự tàn bạo của cảnh sát. Các bạn đã trở thành những người kỳ cựu về chịu đựng khổ đau. Tiếp tục tiến lên với niềm tin rằng sự thống khổ oan ức là cứu thế. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Trở về Mississippi, trở về Alabama, trở về Georgia, trở về Louisiana, trở về với những khu nhà ổ chuột ở các thành phố phía bắc của chúng ta, chúng ta tin rằng bằng cách nào đó tình trạng này có thể và sẽ đươc thay đổi. Hãy đừng đắm mình trong nỗi tuyệt vọng. Hôm nay, tôi muốn nói với các bạn rằng, dù hiện tại có muôn vàn khó khăn và nỗi bức xúc, tôi vẫn luôn mang trong mình một giấc mơ. Đó là một giấc mơ bắt nguồn từ giấc mơ nước Mĩ. Trong giấc mơ của tôi, tới một ngày đất nước này sẽ cùng đứng lên và sống một cuộc sống với niềm tin “Chúng ta coi sự thực này là điều hiển nhiên: con người sinh ra là bình đẳng”. Giấc mơ của tôi là một ngày kia, trên những ngọn đồi ở Georgia, những đứa con của những người nô lệ và những đứa con của những người chủ nô trước đây sẽ cùng ngồi bên chiếc bàn thân thiện của tình anh em. Trong giấc mơ của tôi, thậm chí một ngày kia, bang Mississippi, một hoang mạc ngột ngạt trong bầu không khí của bất công và kỳ thị, sẽ biến thành một ốc đảo của tự do và công bằng. Trong giấc mơ của tôi, 4 đứa con tôi tới một ngày sẽ được sống trong một đất nước mà ở đó giá trị của chúng được đánh giá bởi chính ý chí, nghị lực cá nhân, chứ không phải bằng màu da. Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tôi mơ một ngày kia bang Alabama, nơi vị thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói về quyền can thiệp và vô hiệu hóa sẽ trở thành nơi các trẻ trai và trẻ gái da đen cùng nắm tay các bạn da trắng như anh em một nhà. Hôm nay, tôi có một giấc mơ. Tôi mơ một ngày kia các thung lũng rồi sẽ được lấp đầy, những quả đồi, ngọn núi sẽ được san bằng, mặt đất gồ ghề sẽ trở nên phẳng phiu, những góc quanh co sẽ được uốn thẳng tắp, và sự huy hoàng của Thiên Chúa sẽ được bộc lộ và mọi người cùng thấy. Đó là hy vọng của chúng ta. Đó là niềm tin tôi sẽ mang theo về miền Nam. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ có thể đập nát núi tuyệt vọng thành những viên đá hi vọng. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ biến những tiếng kêu bất hòa trong lòng dân tộc thành bản giao hưởng êm ái của tình đoàn kết anh em. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ cùng sát cánh bên nhau, cùng nguyện cầu, cùng chiến đấu, cùng vào nhà lao, cùng đứng lên vì tự do, vì chúng ta biết rõ một ngày kia chúng ta sẽ tự do. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Đó sẽ là ngày tất cả những người con của Chúa cùng hòa chung một bài ca: “Quê hương tôi, miền đất thân yêu của sự tự do, của người tôi hát. Miền đất nơi cha tôi đã nằm xuống, miền đất niềm tự hào của những người hành hương, từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do”. Và nếu nước Mĩ là một đất nước vĩ đại, điều đó nhất định phải trở thành sự thực. Hãy để tự do ngân lên từ những ngọn núi khổng lồ ở New Hampshire. Hãy để tự do ngân lên trên những đỉnh núi hùng vĩ vùng New York. Hãy để tự do ngân lên trên những vùng cao Alleghenies miền Pennsylvania! Hãy để tự do ngân lên trên những đỉnh núi Rockies tuyết phủ của Colorado! Hãy để tự do ngân lên trên những núi đồi tròn trịa của California! Không chỉ thế, Hãy để tự do ngân lên từ những đỉnh núi Stone Moutain của Georgia! Hãy để tự do ngân lên trên ngọn Lookout Moutain của Tennessee! Hãy để tự do ngân lên từ mọi triền đồi và vùng đất cao ở Mississippi. Từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Martin Luther King&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-8526650786564895838?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/8526650786564895838/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=8526650786564895838' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8526650786564895838'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/8526650786564895838'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/11/ti-c-mt-gic-m.html' title='&quot;TÔI CÓ MỘT GIẤC MƠ&quot;'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SRFG_lJVk7I/AAAAAAAAArc/ha4dBQsZD-4/s72-c/LUTHER+KING.bmp' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1042061487616887958</id><published>2008-10-21T16:22:00.006+07:00</published><updated>2008-10-21T16:39:55.581+07:00</updated><title type='text'>MAI ĐI HÀ NỘI</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iTLlF_XI/AAAAAAAAArU/EJUPXpYxXxw/s1600-h/PA140329.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5259538390248193394" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iTLlF_XI/AAAAAAAAArU/EJUPXpYxXxw/s320/PA140329.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Ngày mai đi Hà Nội. Có ai nhắn gởi gì không ! Dứt khoát sẽ không ăn phở Bát Đàn. Vì phở Sướng này ngon hơn nhiều lần. Lại không chảnh chọe bắt xếp hàng như thời mậu dịch !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iOXkR1NI/AAAAAAAAArM/bTagAEjoisY/s1600-h/PA150480.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5259538307566654674" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iOXkR1NI/AAAAAAAAArM/bTagAEjoisY/s320/PA150480.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Quán này của bác Phạm Bằng đó nghen !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iI22EWkI/AAAAAAAAArE/jubo0pot6vQ/s1600-h/PA140342.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5259538212883552834" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iI22EWkI/AAAAAAAAArE/jubo0pot6vQ/s320/PA140342.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Quá xá... khêu gợi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iDmHdC1I/AAAAAAAAAq8/UwyGEh21xrI/s1600-h/PA140341.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5259538122493725522" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iDmHdC1I/AAAAAAAAAq8/UwyGEh21xrI/s320/PA140341.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Dã man hơn nè !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2h4bKEcXI/AAAAAAAAAq0/mpWCmnhH4B0/s1600-h/PA140326.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5259537930573345138" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2h4bKEcXI/AAAAAAAAAq0/mpWCmnhH4B0/s320/PA140326.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Còn đây là nơi các người mẫu, diễn viên,... nói chung là người có tiếng hay ghé. Nước gạo rang nhưng một ly có giá 16 ngàn đồng. Đông nhất vào khoảng 11 giờ đêm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhìn hình tự nhiên thương nhớ.... "kỷ niệm xưa" quá các chiến hữu ơi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1042061487616887958?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1042061487616887958/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1042061487616887958' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1042061487616887958'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1042061487616887958'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/10/mai-i-h-ni.html' title='MAI ĐI HÀ NỘI'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SP2iTLlF_XI/AAAAAAAAArU/EJUPXpYxXxw/s72-c/PA140329.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-14658354639982310</id><published>2008-10-21T16:20:00.000+07:00</published><updated>2008-10-21T16:21:53.080+07:00</updated><title type='text'>NƠI CHỐN QUAY VỀ</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hai ngày cuối tuần nhót về Cần Thơ. Ngày nào cũng nghe bạn bè, đồng  nghiệp rủ đi nhậu quá xá đỗi, với rất nhiều lý do mà thấy đều hợp lý cả. Nhưng rồi xin hai chữ… bình yên !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ở nhà, đi chợ, tưới cây, dọn cái này, dẹp cái kia. Chẳng mấy chốc mà hai ngày trôi qua cái vèo.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ra chợ Xuân Khánh, gặp bà Đáng bán tôm, cua. Bả la í ới: &lt;em&gt;“Trời ơi, phải tui nhắc tiền, nhắc bạc đỡ quá hé. Hồi sáng có con cá cóc tươi nguyên, mới vừa nói với tụi nhỏ là phải chi có cô H ở đây”. &lt;/em&gt;Chủ blog nghe… mát rượi trong lòng, móc túi mua ngay… hai con cua to kềnh càng ! Qua gặp bà Đời &lt;em&gt;(em cùng cha, khác mẹ của bà Đáng – nghe mấy bà Tám trong chợ kể là ba của bà Đáng có vợ bé, bị vợ cả đánh ghen quá xá mà hổng cãi lại được tiếng nào. Tới chừng vợ bé sanh con, ổng đặt luôn tên con mình là Đời, để lúc nào tức bà vợ lớn thì lẩm bẩm… Đáng Đời cho thỏa chí… nam nhi. Thắt cười thiệt đó).&lt;/em&gt; Bà Đời cũng ti toe y hệt chị mình: &lt;em&gt;“Lâu dữ hôn. Ăn cá lóc đồng nghen. Ở Sài Gòn làm gì có cá đồng cô ơi”&lt;/em&gt;. Ừ, sợ gì mà hổng mua. Chơi luôn 5 con cá rô mập ú ụ. Rồi nào là dì Út bán thịt heo, nhỏ Ba bán rau, nhỏ Linh tạp hóa… Mà chủ blog thấy cứng cỏi vậy chớ là dân… “hảo ngọt”, nhẹ dạ, cả tin ! Vậy nên, cái tủ lạnh giờ này thì đầy nhóc thức ăn. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Mấy giò lan trước sân nhà nở tím ngắt. Hai, ba giò khác trên sân thượng cũng đã nhú chồi. Cũng mới hai tuần không về mà giờ này đã thấy mấy dây thằn lằn bò kín cả khung cửa sổ và đang leo lên cả tầng hai. Chậu môn đỏ kề bên hồ cá tươi xanh lạ lùng. Một khung cảnh bình yên, một không khí tĩmh mịch. Ngồi trên bộ salon mà gió cứ thổi nhẹ qua tóc, qua vai. Mọi chộn rộn sự đời của những ngày hôm qua đã được chủ blog đặt bên ngoài ngạch cửa. Những âu lo cho những ngày mai, chủ blog cũng hổng thèm nghĩ suy.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tập an nhiên, tĩnh tại trong mỗi một phút giây hiện tại. Như lúc ướp con cá rô nè, một chút tiêu, một chút hành, một chút nước mắm… lại thấy hiện lên nét mặt “thương nhớ đồng quê” của Hùng. Như lúc luộc chú cua kềnh càng lại nhớ tiếng reo của ku Tâm. Như lúc nấu canh rau tập tàng lại nhớ mảnh vườn ở quê của bà má chồng.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Có người bạn hỏi mình. Có thấy nhớ Cần Thơ không ? Ủa, mình có bỏ nó mà đi đâu mà nói chuyện nhớ, chuyện quên ! Ráng giữ vẹn nguyên khoảng trời bồng bềnh mây đó, khoảng sân xanh ngắt dường kia, một chút lộng gió trên cao… Tất cả là nơi chốn quay về đấy thôi !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-14658354639982310?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/14658354639982310/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=14658354639982310' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/14658354639982310'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/14658354639982310'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/10/ni-chn-quay-v.html' title='NƠI CHỐN QUAY VỀ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-5131678446434431402</id><published>2008-10-02T22:31:00.003+07:00</published><updated>2008-10-06T07:42:30.483+07:00</updated><title type='text'>KHÔNG SỮA THÌ ĐÃ SAO !</title><content type='html'>&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SOledMNBfLI/AAAAAAAAAqs/S2x4vX8Qqqg/s1600-h/sua+me.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5253834295889460402" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SOledMNBfLI/AAAAAAAAAqs/S2x4vX8Qqqg/s320/sua+me.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tối nay, đi Co-op Mart, khuân về một lô một lốc thức ăn, nhưng tuyệt nhiên không hề có sữa và bánh ! Dù đã đứng tần ngần rất lâu trước các quầy hàng; nhấc lên, bỏ xuống; căng mắt nhìn thành phần nguyên liệu, tìm nơi xuất xứ sản phẩm. Và không chỉ có mình mới vậy. Tự dưng ai cũng tặc lưỡi mà rằng, tạm ngưng một thời gian có chết chóc gì đâu. Tối nay, thằng con mình đòi đi mua hộp sữa đặc Vinamilk. Mình cản ra, nó bèn bảo mẹ bị khủng bố bởi thông tin báo chí (!) Ừ thì cho là vậy đi, cho chắc ăn phải không bà con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng liên quan đến sữa, có 2 thông tin trên báo tui khiến tui để ý kỹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một là việc, Chính quyền bên TQ được đề nghị "ém" vụ sữa độc. Thông tin này từ Nhân Dân Nhật Báo của… bạn nghen. Họ cho biết, chính quyền thành phố Thạch Gia Trang cho hay Tập đoàn sữa Sanlu (Tam Lộc) đã gửi thư cầu cứu giới chức địa phương ém nhẹm vụ việc trước phản ứng của giới truyền thông sau khi trường hợp sữa nhiễm melamine lần đầu tiên được đề cập vào ngày 2.8. Người phát ngôn Vương Kiến Quốc thừa nhận không phải đến hôm 9.9 chính quyền mới biết thông tin về sữa nhiễm melamine. Cần chú ý điều ông Vương hé lộ: &lt;em&gt;"Chúng tôi đã nhầm lẫn khi nghĩ rằng nếu áp dụng các biện pháp cần thiết và nâng cao chất lượng sản phẩm có thể làm giảm nhẹ tác động và hạn chế thiệt hại".&lt;/em&gt; Nói vậy, là mấy ổng định… ém thông tin rồi (!)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Trong khi đó, đồng nghiệp từ Thái lan lại cho hay, Chủ tịch công ty sữa Dutch Mill của Thái Lan Thirayuth Chaisawangwong đã kiên quyết trả lại 122 tấn bột sữa nhập khẩu cho nhà cung cấp ở Trung Quốc, cho dù kết quả xét nghiệm bột sữa cho kết quả dương tính hay âm tính với chất melamine. Công ty Dutch Mill nói họ muốn bảo vệ người tiêu dùng khỏi hoá chất độc hại và củng cố lòng tin của người tiêu dùng đối với sản phẩm của họ. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hoan hô, mấy anh Thái Lan !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-5131678446434431402?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/5131678446434431402/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=5131678446434431402' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5131678446434431402'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/5131678446434431402'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/10/khng-sa-th-sao.html' title='KHÔNG SỮA THÌ ĐÃ SAO !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SOledMNBfLI/AAAAAAAAAqs/S2x4vX8Qqqg/s72-c/sua+me.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6109996005429268727</id><published>2008-10-01T13:55:00.003+07:00</published><updated>2008-10-01T14:24:07.335+07:00</updated><title type='text'>CƯỜI ĐAU BỤNG QUÁ !</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hổm rày giang hồ hành hiệp đồn thổi quá xá trời đất cái vụ Google mới bổ sung thêm khả năng hỗ trợ tiếng Việt cho công cụ chuyển đổi ngôn ngữ trực tuyến Google Translate. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Chủ blog nghe nói khi xài Google Translate, mình không chỉ có thể dịch từ, câu hay đoạn văn mà còn có thể dịch cả một trang web từ nhiều ngôn ngữ khác nhau sang tiếng Việt hoặc ngược lại từ tiếng Việt sang một tiếng nước ngoài khác bằng những cú nhấp chuột giản đơn. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Và tới giờ này, tổng số ngôn ngữ được Google Translate hỗ trợ lên đến con số 34. Toàn là ngôn ngữ “hoanh tráng” như: Anh, Pháp, Đức, Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Nga, Na Uy, Hà Lan, Ả Rập, Bungari, Croatia, Đan Mạch, Hy Lạp, Thụy Điển, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Vậy là chủ blog sử dụng ngay công cụ. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bằng hữu ở Mỹ thì vào đây nghen:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=en"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=en&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bằng hữu ở Nhật thì vào đây nè:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=ko"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=ko&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chơi luôn tiếng Hindicho nó nổi:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=hi"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=hi&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Anh Putin muốn biết tình hình chủ blog thì vô đây nghen:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=ru"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=ru&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Còn anh Sarkozy lúc nào rãnh rỗi, hổng bận với công việc ở Elysee thì ghé qua tệ xá nghen&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=fr"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;http://translate.google.com/translate?u=http%3A%2F%2Fdhhanh.blogspot.com%2F&amp;amp;hl=en&amp;amp;ie=UTF-8&amp;amp;sl=vi&amp;amp;tl=fr&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Qua giây phút hồ hởi, phấn khởi ban đầu, khi xem lại những phiên bản mới thì chủ blog cười đến đau bụng luôn ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Này nghen, chỉ nhìn những nhan đề entry cũng đủ biết: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhớ Cần Thơ quá – &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Can Tho nho qua !&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Có ai đó rủ mình đi xem phim – &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Who are getting ru minh view films !&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;Có đáng để nhớ không – &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Dang has not to nho !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Nhớ tùm lum thứ - &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thu lum nho tum&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Đi Huế về - &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Getting about Hue !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Thàm đi giang hồ hành hiệp quá – &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Getting them to agreement giang ho qua !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Nhà tui nè – &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tui ne house !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Góc ngồi nhỏ xinh – &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Small corner ngoi xinh&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Không thể kéo rèm – &lt;strong&gt;&lt;em&gt;not the scissors rem !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Tối mắt tối mũi – &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Toi mui Top Secret&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Bác K.Đ thì được phong chức mới… ông đốc tờ Đính ! Doctor Dinh; “nói tùm lum thứ” thành &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“say tumlum”,&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; “lẩu rắn hổ hành” thành &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“the lau tigers, snakes”.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; Nhưng vẫn không tếu bằng “nỗi nhớ cồn cào” biến thành “&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Sometimes memory of a land that, remember the friendship that to do ... cào alcohol”,&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; “nhậu số dách nghen” thành &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Nhậu dzach always so well!”,&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; “ăn ở đây chắc ăn hơn tui nấu” thành &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“eat here eat more sure ... tui nấu (!) cooking bags” &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và nhiều nhiều nữa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác H.K và K.Đ mới gởi lên cho mình bài thơ tiếng Anh, phiên bản của một bài thơ được tặng lâu rùi ! Định post lên cho bà con thưởng thức, nhưng thấy câu thơ cuối &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Ma Hong Hanh bread cut his hair”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; là không đủ can đảm đem lên nữa rồi !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Đúng là... Bo hands colon com ! (có nghĩa là... bó tay chấm com đó !!!).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6109996005429268727?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6109996005429268727/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6109996005429268727' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6109996005429268727'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6109996005429268727'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/10/ci-au-bng-qu.html' title='CƯỜI ĐAU BỤNG QUÁ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3919596326372700184</id><published>2008-09-29T22:18:00.003+07:00</published><updated>2008-09-29T22:28:52.103+07:00</updated><title type='text'>NHỚ CẦN THƠ QUÁ !</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SOD0AGmbwbI/AAAAAAAAAqk/KeMvMOnKWG0/s1600-h/cua+bien.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5251465448122991026" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SOD0AGmbwbI/AAAAAAAAAqk/KeMvMOnKWG0/s320/cua+bien.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SODz3df_sHI/AAAAAAAAAqc/cu9xsJpnR-c/s1600-h/nam+moi.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5251465299651178610" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SODz3df_sHI/AAAAAAAAAqc/cu9xsJpnR-c/s320/nam+moi.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bác Đính bảo chủ blog chỉ tự tin khi viết những entry về… món ăn (!). Về chuyện này thì chủ blog đã tự nhận như vậy từ lâu rồi. Mà đâu phải người khác không như vậy. Đôi lúc nhớ về một vùng đất nào đó, nhớ về những bằng hữu nào đó đến độ… cồn cào, mà nói ra lời thì… ngại ! (bác Đính ơi, bản chất… e ấp của con gái Huế còn y nguyên hè !). Thế nên, mượn món ăn để nói tùm lum thứ là tốt nhất ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Như bây giờ nè. Tự dưng nhớ… chú cua kềnh mua của bà Đáng ở chợ Xuân Khánh quá ! Và nhớ cả cái lẩu rắn hổ hành, nhúng kèm dĩa nấm mối bác Khoa Chiến đem từ Bến Tre qua quá chừng quá đỗi ! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Hẹn ngày tái ngộ hoành tráng ở Tây Đô.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3919596326372700184?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3919596326372700184/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3919596326372700184' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3919596326372700184'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3919596326372700184'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/nh-cn-th-qu.html' title='NHỚ CẦN THƠ QUÁ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SOD0AGmbwbI/AAAAAAAAAqk/KeMvMOnKWG0/s72-c/cua+bien.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2414441243735886965</id><published>2008-09-25T15:30:00.004+07:00</published><updated>2008-09-25T15:53:36.677+07:00</updated><title type='text'>CÓ AI RỦ MÌNH ĐI XEM PHIM !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtRH0rE0II/AAAAAAAAAqU/n9HLJkcdUT0/s1600-h/S1033092.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249878985470693506" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtRH0rE0II/AAAAAAAAAqU/n9HLJkcdUT0/s320/S1033092.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt; Meryl Streep nè !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtRE7w8-CI/AAAAAAAAAqM/Wdgc-ldhLQk/s1600-h/S1033089.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249878935834785826" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtRE7w8-CI/AAAAAAAAAqM/Wdgc-ldhLQk/s320/S1033089.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Nhìn bàn tay cũng dư biết anh Pierce Prosnan đẹp trai cỡ nào !&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cả mình và H.N đều cho rằng nếu một ai đó rủ đi xem phim Mamma Mia một lần nữa thì… sẵn sàng !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lang thang trên mạng mới thấy 17 ca khúc trong phim nầy đã được Hãng Universal phát hành hồi tháng 7. Và với môi trường in tẹc nét Việt Nam vào loại… tân tiến nhất thế giới thì tất thảy mọi người đều có thể nghe chùa tại đây&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/08/3B9AFB88/"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2008/08/3B9AFB88/&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Giở lại đống hình tư liệu hôm đi Anh mới thấy mình đã… đi trước thiên hạ khi chọn ngay 2 diễn viên thích nhất trong phim nầy để chụp hình. Còn ai khác ngoài: Meryl Streep và Pierce Prosnan ! Đại lộ vinh danh diễn viên này nằm ở Leicester Square Gardens. Gần đó một chút là Twentieth Century Fox Film Co LTD. lừng danh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2414441243735886965?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2414441243735886965/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2414441243735886965' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2414441243735886965'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2414441243735886965'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/c-ai-r-mnh-i-xem-phim.html' title='CÓ AI RỦ MÌNH ĐI XEM PHIM !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtRH0rE0II/AAAAAAAAAqU/n9HLJkcdUT0/s72-c/S1033092.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3337795924859822027</id><published>2008-09-25T14:47:00.011+07:00</published><updated>2008-09-25T15:03:06.102+07:00</updated><title type='text'>CÓ ĐÁNG ĐỂ NHỚ KHÔNG !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCokp_mzI/AAAAAAAAAqE/GeFxBufFSho/s1600-h/mon+an+phu+quoc.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249863055432457010" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCokp_mzI/AAAAAAAAAqE/GeFxBufFSho/s320/mon+an+phu+quoc.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Đây là món "còi biên mai" nướng ở quán ông Hai Vọng cổ, Ghềnh Dầu, Phú Quốc. Ông chủ quán có biệt tài bắt chước giọng ca của Minh Cảnh, Minh Vương, Minh Phụng, Thanh Sang, Trọng Hữu... Nhậu cũng số dzách luôn !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtClwsT5nI/AAAAAAAAAp8/C6d0XN3ms1A/s1600-h/LUON+UM+NUOC+DUA.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249863007123793522" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtClwsT5nI/AAAAAAAAAp8/C6d0XN3ms1A/s320/LUON+UM+NUOC+DUA.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Món "lươn um nước cốt dừa" ở KS Victoria Châu Đốc. Tay bếp trưởng vốn xuất phát từ nghề... thợ hàn trên nhà hàng nổi Bến Bạch Đằng (!) Vậy mà lăn lộn vài chục năm qua, nay trở thành bếp trưởng KS 5 sao. Chủ blog đã được ổng dẫn đi nhậu lẩu rắn ở một quán cóc lèo nhèo ở Châu Đốc. Ổng bảo: ăn ở đây chắc ăn hơn... tui nấu (!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCivXpXVI/AAAAAAAAAp0/Wofto_C1xuw/s1600-h/ech+nuong+ong+che+3.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862955229076818" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCivXpXVI/AAAAAAAAAp0/Wofto_C1xuw/s320/ech+nuong+ong+che+3.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là "ếch nướng ống tre" ở nhà hàng Song Quê, thuộc group SaiGontourist&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCfEP6D8I/AAAAAAAAAps/vSMd5uLVxPE/s1600-h/CUA+BIEN+NAU+CA+RI.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862892114284482" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCfEP6D8I/AAAAAAAAAps/vSMd5uLVxPE/s320/CUA+BIEN+NAU+CA+RI.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Món này ngon nghen "cà ri cua biển". Chỉ có ở Cà Mau mới hoàng tráng đến vậy thôi ! Ui, thèm quá !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCbS86kXI/AAAAAAAAApk/8WFSIHrWBoE/s1600-h/COM+CHAY+CA+THAC+LAC+CHIEN+MUOI+XA.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862827341681010" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCbS86kXI/AAAAAAAAApk/8WFSIHrWBoE/s320/COM+CHAY+CA+THAC+LAC+CHIEN+MUOI+XA.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; "Cơm cháy, cá thát lát muối sả ớt chiên" ở Song Quê nè "&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCXwMJEiI/AAAAAAAAApc/thDb3EyMfZY/s1600-h/chuoc+dong+nuon+2.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862766470697506" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCXwMJEiI/AAAAAAAAApc/thDb3EyMfZY/s320/chuoc+dong+nuon+2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Đây mới là độc chiêu nè. "Chuột đồng quay lu". Thấy chuột miền Tây mập ú ụ chưa bà con ! Chuột nầy ăn lúa, ăn dừa hông đó. Yên tâm đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCTxnJfeI/AAAAAAAAApU/3lV55VPWCiM/s1600-h/CANH+GA+CHIEN+2.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862698132930018" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCTxnJfeI/AAAAAAAAApU/3lV55VPWCiM/s320/CANH+GA+CHIEN+2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Ai mà yếu tim thì xơi tạm "cánh gà chiên nước mắm" vậy !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCQEI-ZlI/AAAAAAAAApM/_QV9SzwFoyg/s1600-h/CA+LOC+NUONG.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862634387170898" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCQEI-ZlI/AAAAAAAAApM/_QV9SzwFoyg/s320/CA+LOC+NUONG.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Hay là "cá lóc nướng trui". Thấy món nầy đẹp đẽ vậy nhưng nếu ăn vào thì vẫn thua xa con cá lóc nướng mà chủ blog đã ăn tại nhà bác Ba Phi, xứ Khánh Hải, Trần Văn Thời, Cà Mau. Nghe nói, ở xứ đó dứa trái rớt xuống ao, cá lóc há miệng lủm ngọt xớt. Thành thử thịt cá lóc béo ngậy luôn đó. Nấu cháo hổng cần bỏ nước cốt dừa. Tin nổi không trời !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCMmtAiEI/AAAAAAAAApE/rET37BNNuiQ/s1600-h/ca+keo+nuong+ong+truc+3.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862574945634370" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCMmtAiEI/AAAAAAAAApE/rET37BNNuiQ/s320/ca+keo+nuong+ong+truc+3.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Còn đây là "cá kèo nướng ống tre" xứ Bạc Liêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCI29_UBI/AAAAAAAAAo8/J3Sk_YgHOX8/s1600-h/BONG+DIEN+DIEN+XAO.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5249862510592348178" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCI29_UBI/AAAAAAAAAo8/J3Sk_YgHOX8/s320/BONG+DIEN+DIEN+XAO.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Còn đây là "bông điên điển xào tép". Mùa nước lũ lên, về Long Xuyên ăn món này là tuyệt cú mèo  !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bà con xem qua loạt hình nầy thì thấy có đáng để nhớ những nơi chốn mình đã đi qua không ! Và có đáng để chủ blog quảy ba lô lên vai đặng mà giang hồ hành hiệp !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Sếp ơi, làm sao để em trốn đi đâu đó bi giờ !&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3337795924859822027?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3337795924859822027/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3337795924859822027' title='4 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3337795924859822027'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3337795924859822027'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/c-ng-nh-khng.html' title='CÓ ĐÁNG ĐỂ NHỚ KHÔNG !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SNtCokp_mzI/AAAAAAAAAqE/GeFxBufFSho/s72-c/mon+an+phu+quoc.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-303587645667472093</id><published>2008-09-25T14:46:00.001+07:00</published><updated>2008-09-25T15:05:23.192+07:00</updated><title type='text'>NHỚ TÙM LUM THỨ !</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhớ quê chưa !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Hà Giang được về quê 10 ngày, hắn tí tởn để lại trên blog một lô các món ăn phải “xử” trong thời gian nầy. Trời ơi, lướt qua thấy thèm quá đỗi. Này nghen: Bún nước lèo Huỳnh Long; Bún nước lèo Tòa án; Bún riêu ngang nhà thầy Phú; Bún riêu Tòa án; Bánh lọt ngã năm; Bánh tằm phường 2; Bún cà ry gà phường 4; Bánh khọt Hồ Thị Kỷ; Sâm bổ lượng Bán công; Đá đậu bến đò Rạch Rập; Chả lụa Hương Nam; Bánh bò xốp nước cốt dừa ngã năm; Bánh bông lan góc chợ; Mì khô Siêu thị; Mì nước Á Châu; Lẩu mắm Út ù; Bánh xèo Dì Cả; Canh chua Papa; Bánh canh cua Mámá…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Phải là dân Cà Mau chính hiệu mới hiểu hết phong vị của từng món ăn vừa nêu. Riêng mình thì mỗi một quán xá vừa lướt qua, lại gợi nhớ vô vàn kỷ niệm xưa. Còn nhớ cái cơ quan ban đầu của mình nằm trên đường Nguyễn Hữu Lễ, gần ngay cái ngã Năm có món bánh lọt gà bá chấy. Nhưng hồi đó, ai cũng nghèo hết trơn ah, lâu lâu có nhuận bút thì mới se sua bánh lọt gà. Còn thường niên, thì hủ tiếu bà Chín muôn năm. Bà Chín nầy cũng vén khéo ghê lắm, một tô hủ tiếu bèo nhưng vẫn đản bảo có 3 lát thịt, 1 lát gan, 1 cục xương. Có điều phải phụ chú: lát thịt nó mỏng tang như tời giấy cuốn thuốc lá, còn cục xương heo nó mỏng mảnh còn hơn cái tăm tre (!). Lâu lâu, bà Chín khỏe trong người, bán hết gánh hủ tiếu bả xoay ngang làm chuối nếp vắt nướng, chan nước cốt dừa bán cho vui. Trời ơi, mình thấy hổng có ai bán chuối nếp vắt ngon cho bằng bà Chín.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Thành thử đi đâu, ăn gì cũng có một nơi chốn để mình cồn cào nhớ. Vậy nên, chuyện ăn, đâu chỉ là chuyện ăn phải không ? Và rồi, chỉ khi đói bụng, con người ta mới hay gào lên – Trời ơi sao nhớ quê… quá chừng !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhớ xứ khác !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Mà cũng đâu chỉ chuyện nhớ món ăn quê nhà. Riêng mình, lúc nào buồn buồn thấy nhớ đủ thứ hết á ! Nhiều thứ có phải của quê mình đâu, mà sao mình cứ nhớ cồn cào !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Tỷ như, ngay lúc nầy đây thèm đi Phú Quốc kinh khủng khiếp. Nhớ bà Út Cuộc bán cá ở chợ Dương Đông; nhớ anh Phát Vườn Táo với món gỏi cá trích thần sầu; nhớ cái thuyền lênh đênh ra đảo Hòn Mây Rút với những cua, những cá nướng than hồng… Dẫn dây từ những món ăn nầy tự dưng lại mường tượng ra những “tửu tour” hoành tráng; những kỷ niệm cười đến đau bụng của nhóm “ăn chơi”. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Hay giả dụ giờ mà đi ra Sa Pa ăn một cái trứng vịt nướng nóng hôi hổi, một gói thắng cố đen thùi lùi, môt ve rượu rượu sán lùng thơm nức. Còn nhớ, một đêm uống rượu nhưng đứa nào đứa nấy tỉnh như sáo, tụm nhau lại… thi kể chuyện ma ! Căn phòng ngay đầu hồi nhà, đèn đóm tắt hết, lâu lâu một chiếc xe dưới triền dốc chậm chạp bò lên, quét ánh đèn vàng vọt liêu xiêu !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Hay lục tung đống hình trong thẻ nhớ lại nhớ những hàng quán ở… Paris, London quá đỗi (!) Quý xờ tộc chưa ?&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nói tóm lại, mình luôn nhớ đủ thứ, nhớ đủ xứ… và đang thèm lang thang quá chừng quá đỗi !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-303587645667472093?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/303587645667472093/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=303587645667472093' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/303587645667472093'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/303587645667472093'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/nh-tm-lum-th.html' title='NHỚ TÙM LUM THỨ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3486876610545634279</id><published>2008-09-22T22:27:00.002+07:00</published><updated>2008-09-22T22:34:48.377+07:00</updated><title type='text'>NGÀY MAI !</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Giở sổ ra, "xủ một quẻ". Thấy ngày mai là ngày tốt ! Vậy thì ra mắt TNO thôi !&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hổm rày, bà con thử sức TNO quá xá xà xa. Lượng hit quá sức tưởng tượng. Hổng phải nổ nghen. Trời ơi ! ngày mai có vụ trúng thưởng laptop thì sao nữa đây !&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Giới thiệu TNO chút xí nghen !&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Báo Thanh Niên điện tử ra mắt phiên bản portal&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Sau thời gian vận hành thử nghiệm, từ ngày 23.9.2008, Báo Thanh Niên điện tử (TNO) chính thức cho ra mắt phiên bản cổng thông tin (portal) được tăng cường nhiều tiện ích và tính năng để phục vụ bạn đọc tốt hơn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;           &lt;br /&gt;Phiên bản portal của TNO sẽ thay thế cho phiên bản website đã hoạt động từ năm 2003 đến nay. TNO phát triển theo mô hình portal nhằm phục vụ tốt hơn yêu cầu ngày càng cao của độc giả về thông tin và tiện ích mà công nghệ website thông tin đơn thuần không còn đáp ứng được nữa. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;TNO portal được phát triển trên nền tảng công nghệ hiện đại của Microsoft là Office SharePoint Server 2007 và ứng dụng các công nghệ mới về multimedia như Silverlight và Windows Media Services… Đây là các công nghệ đã được ứng dụng để phát triển portal về Olympic Bắc Kinh 2008 (www.nbcolympics.com) của hãng truyền hình Mỹ NBC với số lượt người truy cập mỗi ngày lên đến 4,3 triệu. TNO là portal báo điện tử đầu tiên ở Việt Nam ứng dụng các công nghệ mới nhất này. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;       &lt;br /&gt;Dự án TNO portal tuân thủ chặt chẽ bản quyền với toàn bộ giấy phép sử dụng (license) công nghệ được mua từ Microsoft và do đối tác Vàng của Microsoft là Công ty Tin học Vũ Thảo phát triển. Dự án còn có sự tham gia của đơn vị tư vấn giám sát độc lập là công ty TNHH Nhịp Sống Số.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Dịp này, TNO portal cũng cho ra mắt các chuyên trang chuyên đề thành viên như Cuộc Sống số, Sức khỏe, Địa ốc, thông tin Doanh nghiệp và sản phẩm...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nhiều tiện ích mới, công cụ tìm kiếm mạnh&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;* Với tiêu chí đơn giản nhưng cung cấp đầy đủ thông tin cho bạn đọc nên giao diện của TNO portal được bố trí thoáng, giảm làm mỏi mắt người xem. Giao diện của TNO portal được thiết kế với màu sắc nhẹ nhàng và những khoảng trống thích hợp, không dày đặc chữ để người xem đỡ mỏi mắt.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Phiên bản mới của TNO có giao diện hiển thị tốt nhất trên màn hình từ 1024 pixels trở lên, kích cỡ phổ biến nhất hiện nay. Với kích cỡ này, bạn đọc sẽ xem ngay được nhiều thông tin, đỡ mất thời gian lật trang web. Kết quả thử nghiệm cho thấy TNO portal hoạt động ổn định và hiển thị chính xác trên hầu hết các trình duyệt web phổ biến hiện nay như Internet Explorer, Fifox, Opera và cả Chrome.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Thông tin bố trí dễ tìm.&lt;/strong&gt; Từ trang chính của portal, có thể đi ngay vào các site thành viên như  Thanh Niên Tuần san, Thể thao, U.21, Duyên dáng Việt Nam, Cuộc Sống số, Việc làm, Rao vặt, thông tin Doanh nghiệp và Sản phẩm… Mỗi site thành viên có cấu trúc thông tin, giao diện và các tính năng đặc thù riêng của site chứ không phải là chuyên mục mở rộng theo bản sao cấu trúc trang chính.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Công cụ tìm kiếm full text search mạnh mẽ.&lt;/strong&gt; Bạn đọc cần tìm thông tin có thể tra cứu tìm ra cả các file tài liệu theo nhiều định dạng (PDF, Word, Text…) có liên quan đến từ khóa cần tìm (chẳng hạn như các file văn bản pháp quy, bài giải đề thi…) thay vì chỉ tìm thấy tin bài ở dạng trang web như hiện nay. Ngoài ra, độc giả còn có thể khoanh vùng kết quả tìm kiếm với chức năng chỉ tìm thông tin trong một site thành viên nào đó thay vì tìm trên toàn portal.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Chức năng multimedia mạnh mẽ.&lt;/strong&gt; Để đáp ứng tốt hơn nhu cầu thông tin dạng multimedia cho bạn đọc, TNO chú trọng phát triển thông tin dạng này thông qua các phóng sự ảnh, video clip, tin audio, âm nhạc, sách nói…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Chuyên trang Media trên TNO portal được phát triển trên nền tảng công nghệ Silverlight và Windows Media Services 2008 của Micorsoft, cung cấp video và audio chất lượng cao, giảm tình trạng đứng hình khi có nhiều người xem.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Bổ sung nhiều tiện ích mới.&lt;/strong&gt; Ngoài các tiện ích đã có như tra cứu điểm thi, rao vặt, lịch phát sóng truyền hình, thông tin tỉ giá, giá vàng, giá chứng khoán, kết quả xổ số… phiên bản TNO portal còn có thêm một số tính năng được tăng cường hay thêm mới. Cụ thể như thông tin dự báo thời tiết (từ nguồn MSN Weather) được cập nhật mỗi giờ, cũng như cung cấp thông tin dự báo trước thời tiết trong 2 ngày tiếp theo.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chức năng phỏng vấn trực tuyến cũng được cải tiến rất nhiều. Trong cùng một thời điểm có thể có nhiều cuộc phỏng vấn trực tuyến khác nhau chứ không hạn chế chỉ một cuộc như phiên bản cũ. Trong phần trả lời còn có thể đính kèm file để cung cấp đầy đủ nhất thông tin cho độc giả (ví dụ kèm theo giải thích về luật sẽ cung cấp thêm các văn bản có liên quan).&lt;br /&gt;           &lt;br /&gt;Trên TNO portal còn có những tiện ích mới như công cụ tổ chức bình chọn (vote) và thực hiện khảo sát ý kiến (survey), cung cấp bản tin (newletters) hàng ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Công nghệ quản lý và phát quảng cáo hiện đại&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Không chỉ có công nghệ nền tảng của portal mà trong phiên bản mới, TNO cũng ứng dụng công nghệ quản lý và phát quảng cáo (ad management and delivery) hiện đại, đúng chuẩn quốc tế. Công nghệ quảng cáo mới mà TNO ứng dụng đang được triển khai tại nhiều tập đoàn báo chí lớn trên thế giới như Forbes, Hello, Vogue…&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, TNO portal còn cải tiến thêm các tính năng về quảng cáo như chuẩn hóa toàn bộ kích cỡ banner quảng cáo theo đúng chuẩn mà Tổ chức Quảng cáo Tương tác (IAB - Interactive Advertising Bureau) hướng dẫn. Ngoài ra, các banner quảng cáo còn có thêm những hiệu ứng hiển thị phong phú để thu hút người xem.&lt;br /&gt;            &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Để bảo đảm tốt nhất quyền lợi cho khách hàng, các banner trong cột quảng cáo trên TNO portal sẽ được luân chuyển tự động. Việc luân phiên vị trí hiển thị banner bảo đảm tất cả các banner trong cột quảng cáo đều lần lượt được hiển thị trên đầu cột quảng cáo, tránh được tình trạng khách hàng quảng cáo sau thiệt thòi vì banner bị xếp nằm ở vị trí dưới thấp…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;“Đọc Thanhnien Online Trúng 20 Laptop”&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Nhân dịp ra mắt chính thức TNO portal, từ ngày 23.09 đến 27.09.2008 Thanhnien Online tổ chức chương trình “Đọc Thanhnien Online Trúng 20 Laptop” dành cho tất cả bạn đọc truy cập vào báo Thanh Niên điện tử. Theo đó, trong khoảng thời gian này khi bạn đọc truy cập vào báo Thanh Niên điện tử sẽ nhận được bảng thông báo tham gia chương trình từ hệ thống website, bạn đọc điền đầy đủ và chính xác các thông tin cá nhân vào bảng đăng ký tham gia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhấn nút Đăng ký trên bảng đăng ký để hoàn tất thủ tục đăng ký. Hệ thống báo Thanh Niên điện tử sẽ tự cập nhật và đánh số thứ tự bạn đọc đăng ký tham gia chương trình từ 00:00:01 đến 23:59:59 mỗi ngày. Bạn đọc có số đăng ký là: 99; 999; 9.999; 99.999 sẽ trúng thưởng. Một bạn đọc có thể đăng ký tham gia chương trình nhiều lần trong ngày, mỗi lần cách nhau ít nhất 30 phút. Tổng giá trị giải thưởng: 20 Laptop HP Model 6530s (FV357PA).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3486876610545634279?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3486876610545634279/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3486876610545634279' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3486876610545634279'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3486876610545634279'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/ngy-mai.html' title='NGÀY MAI !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-9111795552476430419</id><published>2008-09-22T22:23:00.003+07:00</published><updated>2008-09-23T08:13:11.123+07:00</updated><title type='text'>ĐI HUẾ VỀ !</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Đi Huế lần thứ 3 trong mùa hè nầy. Nhiều chuyện vui trong chuyến đi. Gặp nhiều người hay. Một cô bé bé như cây kẹo rất hay ! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Có nhiều nối kết mới cũng thấy hay luôn !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay chat với V.Ph. Ph nói y như mình nghĩ - lôi kéo về TNO đi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hi hi. Có lẽ là vậy thôi !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-9111795552476430419?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/9111795552476430419/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=9111795552476430419' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9111795552476430419'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9111795552476430419'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/i-hu-v.html' title='ĐI HUẾ VỀ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6000409230235504083</id><published>2008-09-11T15:31:00.004+07:00</published><updated>2008-09-11T16:00:19.632+07:00</updated><title type='text'>THÈM ĐI GIANG HỒ HÀNH HIỆP QUÁ</title><content type='html'>&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMjd6I2MzeI/AAAAAAAAAo0/LNkOWzokruE/s1600-h/lon+don+2.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5244685756949908962" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMjd6I2MzeI/AAAAAAAAAo0/LNkOWzokruE/s320/lon+don+2.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMjdv7T7aJI/AAAAAAAAAos/OiOODKPQ65o/s1600-h/lon+don+1.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5244685581517809810" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMjdv7T7aJI/AAAAAAAAAos/OiOODKPQ65o/s320/lon+don+1.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Suốt ngày túi bụi với công việc. Chat với V.P ở Bangkok. Thấy nhịp điệu làm việc của V.P, của anh em các nơi dội về, tự dưng muốn... quảy túi lên đường... giang hồ hành hiệp quá xá. Đúng là tham lam quá đáng !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Chỉ muốn một ngày có thêm 10 tiếng đồng hồ nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Mấy cuốn sách theo kế hoạch vẫn nằm ì đó. Dự án phim tài liệu cũng mốc meo luôn. Chợt nghĩ ngay cả blog cũng bỏ bê nói chi đến chuyện đại sự. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Có lần hứa kể chuyện London, nhưng thì giờ đâu ra.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Đặt cục gạch ở đây và thêm hai tấm ảnh để làm bằng chứng rằng tui có hạ quyết tâm nghen !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Thấy chủ blog chụp ảnh "lên tay" chưa ! Cho "nổ" một xí !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6000409230235504083?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6000409230235504083/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6000409230235504083' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6000409230235504083'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6000409230235504083'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/thm-i-giang-h-hnh-hip-qu.html' title='THÈM ĐI GIANG HỒ HÀNH HIỆP QUÁ'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMjd6I2MzeI/AAAAAAAAAo0/LNkOWzokruE/s72-c/lon+don+2.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3144116442330461227</id><published>2008-09-10T20:53:00.006+07:00</published><updated>2008-09-10T21:05:37.456+07:00</updated><title type='text'>NHÀ TUI NÈ !</title><content type='html'>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfTn_PL58I/AAAAAAAAAok/aaKHF-JdlMs/s1600-h/TROI+XANH.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5244392975039719362" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfTn_PL58I/AAAAAAAAAok/aaKHF-JdlMs/s320/TROI+XANH.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfS5jEb97I/AAAAAAAAAoc/CoUFn43MVgs/s1600-h/GOC+TUONG.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5244392177204459442" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfS5jEb97I/AAAAAAAAAoc/CoUFn43MVgs/s320/GOC+TUONG.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfSDetW-OI/AAAAAAAAAoU/xyzvx_jODQo/s1600-h/HOA+LAN.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5244391248320985314" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfSDetW-OI/AAAAAAAAAoU/xyzvx_jODQo/s320/HOA+LAN.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhưng cũng nói cho rõ là nhà nầy ở Cần Thơ nghen !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3144116442330461227?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3144116442330461227/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3144116442330461227' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3144116442330461227'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3144116442330461227'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/nh-tui-n.html' title='NHÀ TUI NÈ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SMfTn_PL58I/AAAAAAAAAok/aaKHF-JdlMs/s72-c/TROI+XANH.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6405037328312133313</id><published>2008-09-10T20:48:00.001+07:00</published><updated>2008-09-10T20:52:15.735+07:00</updated><title type='text'>GÓC NGỒI NHỎ XINH</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chiều nay S.G kẹt xe kinh khủng. Mà dường như chiều nào cũng vậy thôi. Mọi khi, hai con đường Nguyễn Thượng Hiền và Trương Định luôn là lối thoát cho mình. Nhưng giờ nó cũng đã ken đặc những xe là xe, khói là khói. Đôi khi, đi taxi, ngỡ là có một chút khoảnh khắc ngắn ngủi để ngắm nghía phố xá cây xanh sau khi vừa thoát khỏi những khối bê tông xám xịt. Ấy vậy mà bác tài nào cũng vậy, luôn bắt chuyện với khách chuyện kẹt xe, chuyện đào đường, chuyện xăng lên giá… Công nhận là dân trên này nhiều chuyện dễ sợ. Bỗng giật mình, khi thấy những chuyện tưởng là bực mình đến vậy lại lướt qua thật nhanh với mình. Hội nhập, hay vô cảm, hay thiếu trách nhiệm với… cảm xúc của bản thân ! Chẳng biết nữa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôi nhà nhỏ trong hẻm đình nầy có một góc ngồi rất dễ thương. Đó là bàn vi tính bên cửa sổ thoảng hương hoa nguyệt quế. Chỉ một cái view nhỏ thôi. Mà cũng đừng mơ mộng phóng ánh mắt về nơi xa xăm. Vì đó sẽ là… dây điện, cột điện, mái nhà, tầng lầu… của một ngõ ngách đặc trưng S.G. Một góc ngồi nhỏ chỉ dành cho một người, một tầm nhìn vừa vặn cho cảm xúc nhỏ xíu cũng của một người luôn. Bởi vậy, đôi khi cả nhà bật cười ha hả khi nghe nhỏ H.G gào lên rất loãng moạn: Ôi, nguyệt quế nồng nàn quá ! Nghe nó xa xỉ quá mức chưa ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc trước tụi nhỏ hay bàn tính chuyện đổi nhà. Nghe cũng phải. Vì chỉ trong một cái ngõ nhỏ nầy là cả một xã hội thu hẹp. Nhà bên trái lúc nào cũng đóng kín mít; nhà bên phải của bà già mập mạp, kỹ tính, khó chịu. Bên kia là tiệm uốn tóc của 2 vợ chồng nọ, bà vợ có cái tật nhiều chuyện; bả khoe – em quản lý chồng em bằng cách hổng thuê thợ phụ, dạy nghề cho ổng, giờ ổng làm thợ phụ cho em, khỏi lo cái vụ nhậu nhẹt hư thân ! Ah, bà này hay thiệt đó. Nhà đối diện thì lúc nào cũng đóng cửa im ỉm, của 2 vợ chồng nọ, làm nghề gì hổng biết chỉ biết đến khuy lắc, khuy lơ mới về; hôm nọ căn nhà của họ bắt lửa cháy, bà con xôn xao vì đây là cơ hội để mình… biết mặt hàng xóm, ai dè, cửa khóa, hàng xóm tự chữa cháy, tự khóa cửa, họ về cũng chẳng cám ơn, chẳng hốt hoảng hỏi thăm chi hết; và mình cũng hổng biết mặt họ luôn. Nhà kế đó của 2 vợ chồng công chức trẻ, chưa có con; sáng nào đi làm cô vợ cũng  ghé ngang nhà mình mà kêu: Bách ơi, Bách à ! Nhà kế nữa thì toàn là dân anh chị, vào tù ra khám, hút thuốc, đánh đề, chưởi thề búa xua - nỗi lo khiến tụi nhỏ đòi đổi nhà. Vậy mà, chính gia đình ba búa nầy lại dễ thương hơn bao giờ hết. Riết rồi, cũng quen. Hổng nghe chuyện đổi chác nhà cửa nữa rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng mình hay nói với H.G: “Ở vậy mà sao chịu nổi. Làm sao mà tư duy”. Cả đám tròn mắt lên vì: “Trời tụi con thấy vui quá mà. Có gì đâu”. Nhớ lần lang thang ở London, một anh chàng là kiến trúc sư đang tu nghiệp tiến sĩ bên đó nói với mình: “Bên này tụi nó theo kiểu – sống tranh thủ”. Tỷ như, đi xe điện ngầm tranh thủ ngủ (không ngủ gà, ngủ gật như bên mình; vì tụi nó đã lên kế hoạch, nên đã ngủ là ngủ như chết và ngủ như cái máy; đến ga điện ngầm của mình là bật dậy ngay; cũng tài thiệt á); đi ăn cơm thì tranh thủ đi… toilet, đỡ tốn thời gian mà cũng đỡ tốn 1 Bảng Anh cho 1 lần đi nặng hoặc 2 lần đi nhẹ ở công cộng (hic)… Đại loại là vậy. Giờ thấy dân S.G sao mà y chang. Cứ như là lập trình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nghĩ lại thấy ai cũng dễ tính thiệt. Căng thẳng là vậy, chỉ cần cuối tuần đi đâu đó ngoại ô, hay vào rạp xem phim, xem kịch là đủ để líu lo thấy… cuộc đời đẹp lắm, cuộc đời ơi, cuộc đời ơi ! Chán mớ đời chưa !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghĩ ngợi lung tung phèo nãy giờ mà cũng chẳng định hình được cảm xúc của chính mình trong nhịp sống mới này đây !&lt;br /&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6405037328312133313?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6405037328312133313/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6405037328312133313' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6405037328312133313'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6405037328312133313'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/gc-ngi-nh-xinh.html' title='GÓC NGỒI NHỎ XINH'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4139931743704274370</id><published>2008-09-06T12:58:00.003+07:00</published><updated>2008-09-06T13:15:12.700+07:00</updated><title type='text'>KHÔNG THỂ KÉO RÈM !</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Phòng làm việc của mình nằm ở cuối dãy hành lang hun hút của lầu 1. Muốn vào có thể đi bằng 2 lối. Một lối băng qua phòng làm việc chung, với những gương mặt mới toanh... với mình, một lối vòng qua ngõ hành lang cuối. Nhưng điều mình quan tâm nhất vẫn là liệu nơi chốn mới này có cửa sổ hay không ? À ha, có đến 2 khung cửa sổ như mình thầm muốn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Làm thử một động tác kèo rèm xem sao. Có thất vọng chưa ! Tất thảy những khung cửa đều lắp kính mờ mất rồi. Hoang mang quá, liệu rồi đây mình sẽ thả tầm mắt vào đâu, nắm níu vào đâu khi quá căng thẳng với bộn bề công việc ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Không nhìn thấy gì nhưng âm thanh của bên ngoài đường phố tấp nập vẫn thi thoảng lọt vào. Nghe và thử đoán. Có lẽ giờ nầy, xe cộ chen chúc, ngược xuôi trên cầu Ông Lãnh; có lẽ hơi xế một chút chuông nhà thờ sẽ ngân vang. Dòng kênh hôm nay vẫn lặng lờ như mọi khi. Những chiếc xe thồ phành phạch chở hàng dọc theo Bến Vân Đồn. Và nắng, và gió...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tất thảy đều có thể hình dung được. Duy chỉ có gió, có nắng thì hình dung sao đây. Liệu có hanh hao, liệu có vàng vọt, liệu có trễ nãi như nơi chốn... mới đó đã là dấu xưa, mới đó đã là ký ức của mình !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4139931743704274370?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4139931743704274370/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4139931743704274370' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4139931743704274370'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4139931743704274370'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/khng-th-ko-rm.html' title='KHÔNG THỂ KÉO RÈM !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-1191587183869393438</id><published>2008-09-05T13:34:00.002+07:00</published><updated>2008-09-05T13:41:02.882+07:00</updated><title type='text'>TỐI MẮT TỐI MŨI !</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tưởng chừng nhẹ nhàng, đơn giản, ai dè bận tối mắt, tối mũi với một đống công việc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Lại thêm cái máy hay cái mạng gì đó thiệt là mắc dịch. Vô bất cứ trang nào cũng OK, riêng blogspot thì bật ra ngay tắp lự.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Kh hỏi, Tr tra vấn, Đ than vãn, K hoài nghi... về việc sao lâu rồi không thấy entry nào ráo trọi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Thì nè, giờ tranh thủ ngồi ở một cái quán có wifi và nhảy vô được cái blogspot liền gõ vài dòng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cũng chỉ để thông báo với bè bạn gần xa - cho đến bi giờ thì chủ blog vẫn còn TỒN TẠI !&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-1191587183869393438?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/1191587183869393438/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=1191587183869393438' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1191587183869393438'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/1191587183869393438'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/09/ti-mt-ti-mi.html' title='TỐI MẮT TỐI MŨI !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6153582745289751068</id><published>2008-08-28T10:36:00.002+07:00</published><updated>2008-08-28T10:43:48.944+07:00</updated><title type='text'>RÈM CHE</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SLYe3roTdgI/AAAAAAAAAoM/TZLC_kihhws/s1600-h/boi+hoa+cuc+2.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5239409158445561346" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SLYe3roTdgI/AAAAAAAAAoM/TZLC_kihhws/s320/boi+hoa+cuc+2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Xe đã bấm còi. Thôi thì che rèm cửa lại thôi. Để lại bên ngoài chút nắng hanh vàng vọt, chút gió thổi qua bụi lau trễ nãi, níu kéo và cả đám cỏ xanh rì đến ngần ấy.&lt;br /&gt;Một mai về lại, kéo rèm cửa ra, liệu cảm giác lúc đó sẽ ra sao ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Ngắt một cánh hoa cúc, hai cánh, ba cánh…&lt;br /&gt;Được gì, mất gì, được gì… &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Lạ là bây giờ cứ thấy lòng mình rỗng không… &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Định viết một entry lúc chia tay. Định một đêm nhậu nhẹt với bằng hữu. Nhưng lại không thành. Đành hẹn vậy thôi ! &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;Tạm khép lại. Hẹn nhé !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6153582745289751068?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6153582745289751068/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6153582745289751068' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6153582745289751068'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6153582745289751068'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/08/rm-che.html' title='RÈM CHE'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SLYe3roTdgI/AAAAAAAAAoM/TZLC_kihhws/s72-c/boi+hoa+cuc+2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6881281379082147385</id><published>2008-08-20T17:54:00.001+07:00</published><updated>2008-08-20T17:58:44.221+07:00</updated><title type='text'>NHẤM NHÁP KÝ ỨC</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chiều, ngồi với bác K., bác Đ. Pha một bình trà, nhâm nhi kẹo bánh miền Trung. Thấy ngon lạ lùng. Bác K. bảo bởi nó là ký ức.&lt;br /&gt;Lan man đến chuyện định một ngày nào đó để chia tay. Ôi chao, mới đó đã mười năm. Thời gian cứ như là một chớp mắt.&lt;br /&gt;Biết bao là ký ức. Ngay cả giây phút hiện hữu thì mai này cũng là ký ức.&lt;br /&gt;Rồi một ngày nào đó, ngồi bên một khung cửa sổ mới mình cũng sẽ… “kéo rèm cửa” tập 2 để nhấm nháp cái ký ức của hôm nay đây.&lt;br /&gt;Ừ thì đến đó hẵng hay ! &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6881281379082147385?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6881281379082147385/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6881281379082147385' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6881281379082147385'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6881281379082147385'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/08/nhm-nhp-k-c.html' title='NHẤM NHÁP KÝ ỨC'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6706023430702131583</id><published>2008-08-14T15:45:00.008+07:00</published><updated>2008-08-14T15:53:20.386+07:00</updated><title type='text'>ĐI CHỢ ĐÔNG BA</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxjCtZcRI/AAAAAAAAAoE/iFaNIosYa4s/s1600-h/7+RAU+SONG.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292776259645714" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxjCtZcRI/AAAAAAAAAoE/iFaNIosYa4s/s320/7+RAU+SONG.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Lần nào về Huế, cách chi thì tôi cũng phải đi chợ Đông Ba. Mà phải là chợ nhóm sát bờ sông, chứ không phải chợ dành cho du khách. Đi sớm một tí, độ chừng 6 giờ sáng. Lúc này hàng họ được mối lái chở ra từ các vùng quê, cứ tươi roi rói.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxbVa89ZI/AAAAAAAAAn8/eZk6WPzzpKo/s1600-h/6+MUOP+DANG.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292643843601810" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxbVa89ZI/AAAAAAAAAn8/eZk6WPzzpKo/s320/6+MUOP+DANG.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Nhìn rổ mướp đắng, xanh ngăn ngắt, những khía mướp sít rịt như vầy cũng đủ biết nó đắng – cái đắng Huế đặc trưng - đến chừng nào. Bởi vậy, cái tô canh mướp đắng nấu tôm nõn ở tiệm mụ Nhơn, bến xe Nguyễn Hoàng quyến rũ tôi đến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxVMvp2AI/AAAAAAAAAn0/RVnotfmABb8/s1600-h/5+MANG+CHUA.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292538435295234" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxVMvp2AI/AAAAAAAAAn0/RVnotfmABb8/s320/5+MANG+CHUA.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Hay là rổ măng này nè. Phụ chú một tí, măng này là măng luộc, dân Huế hay dùng để xào thịt, xào tôm hoặc là đem kho với thịt cho những ngày ăn mặn, kho tàu hủ cho những ngày ăn chay. Còn tô canh cá ở Huế thì phải nấu với măng chua, có màu trắng và đúng điệu hơn phải có dưa gang muối chua nữa. Thêm vài múi cà chua, vài lát thơm, nêm hành và rau răm, không nêm đường. Bí quyết tạo mùi đặc trưng là không phi mỡ tỏi, phải phi mỡ với… ớt bột mới đúng. Người xứ khác về làm dâu xứ Huế mà đứng cho mẹ chồng chỉ dạy nấu ăn chỉ có nước ho sặc, ho sụa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxNfkbfsI/AAAAAAAAAns/hmukefcGLnk/s1600-h/4+CONG+MON.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292406049537730" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxNfkbfsI/AAAAAAAAAns/hmukefcGLnk/s320/4+CONG+MON.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Lâu lắm rồi mới thấy o bán môn nghen. Thấy cọng môn lòi cả củ dáo ra mà bắt thèm. Tinh mắt một tí sẽ thấy mấy cọng rau xanh ngắt ở mỗi mớ môn. Lá lốt đó chơ chi mà lạ. Nói canh rau môn Huế nếu thiếu vị lá lốt thì coi như bỏ đó nghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxG9YhB4I/AAAAAAAAAnk/JDAG-FZKcJw/s1600-h/3+MIT+SONG.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292293793548162" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxG9YhB4I/AAAAAAAAAnk/JDAG-FZKcJw/s320/3+MIT+SONG.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Cũng một thứ canh phải nêm lá lốt là canh mít. Nhưng phải là mít non. Cái non ở đây cũng vô chừng lắm. Non phải ở cỡ hột mít vừa tượng bột, có vị hơi bùi bùi. Non quá thì lạt thếch, hột mít nhão nhoẹt. Già quá thì bị bột. Hì hì … tui phải công nhận xứ tui ăn uống tinh tế thiệt đó !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxBoBD5II/AAAAAAAAAnc/IOazs6mStg8/s1600-h/2+TRAI+VA+CHIN.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292202158679170" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxBoBD5II/AAAAAAAAAnc/IOazs6mStg8/s320/2+TRAI+VA+CHIN.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Còn nhắc tới món ăn Huế mà không nói tới trái vả thì coi như thiếu sót lớn. Ngoài chợ Đông Ba bán sẵn vả luộc chín, gọt vỏ sẵn, mua về cứ xắt mỏng để trộn gỏi với tôm thịt. Khỏi muỗng đũa chi hết, cứ bẻ bánh tráng nướng xúc ăn thôi. Nhớ rắc tí mè lên dĩa gỏi. Còn vả sống ở hình dưới, cứ hợp cùng khế, chuối chát, dưa gang (kinh nghiệm của tui thì dưa gang ăn ngon hơn dưa leo gấp 100 lần) và một chén ruốc Huế. Nhớ đâm tỏi ớt thiệt nhiều nghen. Ăn quên thôi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPw6NgE_3I/AAAAAAAAAnU/n6MA83z5S6A/s1600-h/1+TRAI+VA+SONG.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5234292074781933426" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPw6NgE_3I/AAAAAAAAAnU/n6MA83z5S6A/s320/1+TRAI+VA+SONG.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lại mấy tấm hình thấy nhớ cái chợ Cầu Kho ngày xưa quá đỗi.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6706023430702131583?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6706023430702131583/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6706023430702131583' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6706023430702131583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6706023430702131583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/08/i-ch-ng-ba.html' title='ĐI CHỢ ĐÔNG BA'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKPxjCtZcRI/AAAAAAAAAoE/iFaNIosYa4s/s72-c/7+RAU+SONG.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-9173323706409405312</id><published>2008-08-13T17:21:00.002+07:00</published><updated>2008-08-13T17:37:37.221+07:00</updated><title type='text'>RĂNG MÀ TRÙNG HỢP RỨA HÈ !</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKK5CedILkI/AAAAAAAAAnM/2NKZcPQVZcc/s1600-h/hanh+phong+nha.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5233949169144049218" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKK5CedILkI/AAAAAAAAAnM/2NKZcPQVZcc/s320/hanh+phong+nha.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cả tuần ko nét niếc, lốc liếc chi cả. Vậy chi khá ngạc nhiên khi vào một số bờ lốc thấy một số đồng nghiệp đều giống tui ở chỗ... xin đi nghỉ phép năm ráo trọi (!) Nhưng ngày vui nào mà chẳng ngắn ! Gạt bỏ tất cả để đối mặt với công việc thôi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cuộc sống thì vẫn tiếp diễn và luôn có những điều để mình sống, suy ngẫm. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Thôi không phiền não, tui đi kiếm diêm quẹt để đốt lửa đây ! Ai có cho tui xin một tí !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-9173323706409405312?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/9173323706409405312/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=9173323706409405312' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9173323706409405312'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9173323706409405312'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/08/rng-m-trng-hp-ra-h.html' title='RĂNG MÀ TRÙNG HỢP RỨA HÈ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKK5CedILkI/AAAAAAAAAnM/2NKZcPQVZcc/s72-c/hanh+phong+nha.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3179706173185641372</id><published>2008-08-12T22:24:00.003+07:00</published><updated>2008-08-12T22:31:12.444+07:00</updated><title type='text'>CHỦ BLOG ĐÃ VỀ NHÀ !</title><content type='html'>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKGr7W9ZbNI/AAAAAAAAAnE/Zcap6quB9u8/s1600-h/hanh+quang+binh.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5233653278244957394" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKGr7W9ZbNI/AAAAAAAAAnE/Zcap6quB9u8/s320/hanh+quang+binh.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Vậy là chủ blog đã về nhà sau một tuần không báo chí, không internet. Bù lại đi đã đời. Thu lượm một đống hình và tất nhiên là một đống chuyện để 8.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Giờ thì mệt quá. Ngủ cái đã !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3179706173185641372?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3179706173185641372/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3179706173185641372' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3179706173185641372'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3179706173185641372'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/08/ch-blog-v-nh.html' title='CHỦ BLOG ĐÃ VỀ NHÀ !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_AaAbJJv4ryQ/SKGr7W9ZbNI/AAAAAAAAAnE/Zcap6quB9u8/s72-c/hanh+quang+binh.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-9009647559323438956</id><published>2008-08-02T17:57:00.002+07:00</published><updated>2008-08-02T18:02:37.727+07:00</updated><title type='text'>VỀ QUÊ THÔI !</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SJQ-rVwMCGI/AAAAAAAAAm8/O8lh76VgCoI/s1600-h/hinh+mam+ruoc.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5229873981578545250" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SJQ-rVwMCGI/AAAAAAAAAm8/O8lh76VgCoI/s320/hinh+mam+ruoc.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Thử tưởng tượng, chừ mà được ăn trái vả với dưa gang chấm mắm ruốc thì sướng biết mấy hè ! &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Mà tưởng tượng chi cho mệt. Ngày mốt là được ăn rồi. Sướng đã đời !&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Nói về món Huế thì cái ông Trần Kiêm Đoàn viết là coi như... ngậm mà nghe. Chủ blog có lần muốn viết bài về bún bò Huế. Tới chừng đọc được bài của ông Đoàn thì có nước... buông viết chịu thua. Chừ thì tìm ra thêm một bài ông viết về mắm ruốc. Trích lên đây một đoạn thôi nghe.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Chào bà con. Tui xếp đồ lên máy bay đây.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Ký sự Mắm Ruốc&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Trần Kiêm Đoàn&lt;br /&gt;- Mẹ, con want some mắm, mẹ ơi!. Thằng Bờm 8 tuổi, sinh ra và lớn lên tại Mỹ nói với mẹ bằng một thứ tiếng “xôi đậu - Mỹ Việt đề huề” như thế đó. Tôi ngồi ăn cơm khách với người bạn học cùng lớp Đệ Thất 1, trưòng Hàm Nghi hơn 40 năm về trước, trong khi mẹ Bờm tìm trong tủ lạnh thẩu mắm của người bạn quê Thuận An mới cho tuần trước. Bờm ăn mắm với cơm cay xuýt xoa một cách ngon lành, rồi nói nhỏ nhẻ: - Mắm sounds giống Mom, mẹ hí! (Mắm nói nghe giống như mom, mẹ hí!) Gặp bạn cũ lâu ngày trên đất khách nói chuyện huyên thuyên “mi, tau” sướng quá tưởng quên mất chuyện mắm ruốc quê nhà, nào ngờ thằng bạn đã lên chức ông ngoại của tôi bỗng sáng mắt, lên tiếng phản đối: - Trời ơi! Có mắm cà cá cơm Thuận An mà lơ anh em đành đoạn rứa hè!?&lt;br /&gt;Vừa nói, anh vừa nhào qua gắp mắm trực tiếp bỏ vào chén cơm, và, nhai ngấu ghiến. Âm thanh dậy lên như khúc nhạc ngũ cung. Tiếng hít hà như thổi kèn vừa dứt; tiếng răng cắn cà lóc cóc, tiếng nhai rau ráu dòn tan, tiếng mút đũa chút chíp, tiếng môi và lưỡi đưa gió qua kẻ răng chắp chắp, tiếng thở hơi mền mệt vì bụng căng như trống cơm đánh bằng cùi chỏ. Cái ăn khoái khẩu của Việt Nam là một hình ảnh đượm mùi văn hóa “chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa” và đầy tính dân tộc “chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”!. Người Việt ăn ngon là cả một sự tổng hợp nhịp nhàng của âm thanh, mùi vị, màu sắc và dáng điệu. Nó khác xa kiểu ăn ngậm kín miệng mà nhai của người Âu, Mỹ. Kiểu ăn của họ là chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ để răng nghiền thức ăn như bò sữa gặm cỏ khô; đùi tránh lắc lư và tay càng ít tung hoành ngang dọc trên bàn càng quý phái. Bởi vậy cái tuyệt vời thống khoái bên nầy sẽ thành ra cái vụng về thô thiển ở phía bên kia. Anh bạn xua tay như đuổi tà khi chúng tôi khẩn khoản mời nhấm thêm chút thức ăn trên những dĩa đồ ăn ê hề thịt cá đã được chuẩn bị để đón khách quý từ cả tuần lễ trước. Nhìn ông bạn quý mồ hôi nhễ nhại vì cay, đơm cơm lia chia, tay múa thế liên hoàn giữa nồi cơm và thẩu mắm, ít nhất cũng hơn một lần nới lỏng dây nịt thắt lưng... mà thấy thân thương biết mấy và nhớ bâng khuâng mắm ruốc quê nhà. Vật lộn xong gần nửa thẩu mắm, ông khách quý phát biểu một cách thật thà nhưng gợi hình không thể tả: - Mắm ngon “sút quần” bây ơi! Dường như cảm thấy chia xẻ tâm tình chưa đã, ông bạn còn xoay qua phía Thằng Bờm: - Rứa con có biết ngon nhức răng, ngon dễ sợ, ngon ngậm mà nghe, ngon tản thần, ngon tuyệt cú mèo, ngon đáo để... là chi không? Thấy thằng nhỏ trơ mắt nai nhìn ngơ ngác, ông bác thông thái liền phụ đề Anh ngữ Giao Chỉ làm cho thẩu mắm trên bàn cũng rung rinh muốn cười: - Là yum yum! Yummy! Very, very yummy “mắm” a tề, biết không? Thằng nhỏ lắc đầu cười đáp lại và hô lên câu khẩu hiệu của cả nhà tôi: - Nói tiếng Việt! Everybody should nói tiếng Việt! Vừa hô khẩu hiệu, Bờm vừa lỉnh ra ngoài trong khi ông bác ba trợn còn cười toe sảng khoái, âu yếm nói với theo: - Cha mày, bộ tưởng bác mày nói tiếng “Xì Banh Nít” chắc! Bầu không khí như trầm hẳn lại khi tôi thấy viền mắt của người bạn cũ long lanh, ửng đỏ. Mắt anh cay vì mắm Thuận An nhiều ớt hay tại lòng anh đã chín vàng tâm sự? Anh chia xẻ nỗi lòng:&lt;br /&gt;- Tao qua đây từ 75. Hai vợ chồng đi cày, gởi con vào nhà trẻ Mỹ. Nhìn con mỗi ngày một Mỹ hoá và câm dần tiếng Việt, lo thì có lo nhưng mỗi ngày vợ chồng tau tự an ủi nhau “ Thôi, ráng để cuối tuần rồi dạy tiếng Việt, nấu đồ ăn mắm ruốc cho mấy con ăn”. Nhưng hơn 20 năm rồi mà cái “cuối tuần” đầy hứa hẹn đó vẫn chưa đến. Chừ thì muộn rồi. Nghe mấy cháu đây còn nói được tiếng Việt, còn thích ăn mắm ruốc; nghĩ tới mấy cháu của tau chỉ thích ăn pizza, hamburger, chê cơm, chê mắm, suốt ngày “du, mi” toàn tiếng Mỹ mà tao thấy buồn chi lạ!&lt;br /&gt;- &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-9009647559323438956?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/9009647559323438956/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=9009647559323438956' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9009647559323438956'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/9009647559323438956'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/08/v-qu-thi.html' title='VỀ QUÊ THÔI !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SJQ-rVwMCGI/AAAAAAAAAm8/O8lh76VgCoI/s72-c/hinh+mam+ruoc.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-7148108631977677395</id><published>2008-07-23T11:25:00.003+07:00</published><updated>2008-07-23T11:32:06.087+07:00</updated><title type='text'>TIN NHẮN</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SIay5JQehmI/AAAAAAAAAm0/6rR3wYeewJU/s1600-h/NOKIA+81.gif"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5226061112417355362" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SIay5JQehmI/AAAAAAAAAm0/6rR3wYeewJU/s320/NOKIA+81.gif" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nấn ná mãi cũng đến lúc giã biệt chiếc điện thoại cũ, vốn cà rịch cà tang từ nửa năm nay. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nguyên do nấn ná cũng chỉ vì nó đầy ắp tin nhắn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;2553 cái tin. Đọc mỗi cái lại mường tượng ra đủ thứ chuyện - buồn, vui, chán, giận, hờn... và linh tinh linh tang.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chính những cái linh tinh lang tang như vậy mà hôm qua đã mất đứt cả ngày trời để cứu vãn, để cập nhật, sao lưu. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Kết cục là một con số 0. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Buồn và tiếc đứt ruột.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tin nhắn không chỉ là tin nhắn. Nó là ký ức. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;2553 mãnh vụn ký ức !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cả một gia tài ! Thôi thì giã biệt mi, ta bắt đầu cái mới.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-7148108631977677395?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/7148108631977677395/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=7148108631977677395' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/7148108631977677395'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/7148108631977677395'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/tin-nhn.html' title='TIN NHẮN'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SIay5JQehmI/AAAAAAAAAm0/6rR3wYeewJU/s72-c/NOKIA+81.gif' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3505579748588997721</id><published>2008-07-20T18:01:00.002+07:00</published><updated>2008-07-20T18:08:12.443+07:00</updated><title type='text'>LẠI THÈM ĐI !</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SIMcdnV7SNI/AAAAAAAAAms/O4SMBNusYqg/s1600-h/muahue-webshots-com.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5225051287782639826" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SIMcdnV7SNI/AAAAAAAAAms/O4SMBNusYqg/s320/muahue-webshots-com.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Thẻ nhớ máy ảnh đã đầy. Chép qua máy tính !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Tần ngần nhìn hình đã chụp, đầu óc cứ nhảy cóc chuyện nọ, chuyện kia của ký ức.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bất chợt lại thèm... đi !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Thèm vô cùng cảm giác một mình kéo vali ra sân bay.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhớ vô cùng tiếng bánh xe của chiếc vali nhỏ nhoi lăn đều, lăn đều ...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Đi đâu bây giờ !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3505579748588997721?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3505579748588997721/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3505579748588997721' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3505579748588997721'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3505579748588997721'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/li-thm-i.html' title='LẠI THÈM ĐI !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SIMcdnV7SNI/AAAAAAAAAms/O4SMBNusYqg/s72-c/muahue-webshots-com.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2596202445343213465</id><published>2008-07-16T18:46:00.010+07:00</published><updated>2008-07-16T19:06:52.634+07:00</updated><title type='text'>HÀ NỘI NAY ?</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3g_oVuBCI/AAAAAAAAAmk/ewIwTCvHiyQ/s1600-h/PHO+HA+NOI+4.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223578526584538146" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3g_oVuBCI/AAAAAAAAAmk/ewIwTCvHiyQ/s320/PHO+HA+NOI+4.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3gz4QV3RI/AAAAAAAAAmc/k-DTGluGV3k/s1600-h/PHO+HA+NOI+3.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223578324698520850" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3gz4QV3RI/AAAAAAAAAmc/k-DTGluGV3k/s320/PHO+HA+NOI+3.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3go9_IHhI/AAAAAAAAAmU/ArM1fS-ZtvA/s1600-h/PHO+HA+NOI+2.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223578137258368530" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3go9_IHhI/AAAAAAAAAmU/ArM1fS-ZtvA/s320/PHO+HA+NOI+2.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp0.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3ga2ICOJI/AAAAAAAAAmM/Fodr_dgGNVI/s1600-h/NGUOI+HA+NOI+5.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223577894630078610" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp0.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3ga2ICOJI/AAAAAAAAAmM/Fodr_dgGNVI/s320/NGUOI+HA+NOI+5.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3gQEcscOI/AAAAAAAAAmE/KRFdSLVYUOQ/s1600-h/NGUOI+HA+NOI+4.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223577709496266978" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3gQEcscOI/AAAAAAAAAmE/KRFdSLVYUOQ/s320/NGUOI+HA+NOI+4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3gD42BQDI/AAAAAAAAAl8/fTFGf9kVPjU/s1600-h/NGUOI+HA+NOI+3.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223577500222832690" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3gD42BQDI/AAAAAAAAAl8/fTFGf9kVPjU/s320/NGUOI+HA+NOI+3.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3f4L2rrrI/AAAAAAAAAl0/iKQ0OcXejts/s1600-h/NGUOI+HA+NOI+2.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223577299167456946" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3f4L2rrrI/AAAAAAAAAl0/iKQ0OcXejts/s320/NGUOI+HA+NOI+2.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp0.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3ftNFpiFI/AAAAAAAAAls/a5MgnW40PGg/s1600-h/NGUOI+HA+NOI+1.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223577110520105042" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp0.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3ftNFpiFI/AAAAAAAAAls/a5MgnW40PGg/s320/NGUOI+HA+NOI+1.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Báo chí chiều nay đưa tin, ngày 1.8 tới đây sẽ tiến hành bầu một số nhân sự cho Hà Nội mới. Cũng theo báo chí đưa tin thì địa giới Hà Nội mới sẽ thêm: huyện Mê Linh (tỉnh Vĩnh Phúc), 4 xã của huyện Lương Sơn (tỉnh Hoà Bình) và toàn bộ tỉnh Hà Tây.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Lại lục tung đống hình ảnh cũ của những chuyến giang hồ. Thấy ngay chân dung "phố xá Hà Nội mới", "con người Hà Nội mới". Chủ blog nói không sai đâu. Nếu ai đó đã từng đi các ngôi chùa ở Hà Tây là nhận ra ngay. Bà cụ bán nước chè này ngồi ở chùa Tây phương lâu lắm rồi. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bà cụ kể chuyện có duyên lắm, chỉ mỗi tội cái làng Thạch Thất, Hà Tây này phát âm tất cả các âm tiết đều theo dấu sắc hết. (Có chuyện thật mà như tiếu lâm rằng, dân trong làng nầy ai hành nghề "đẽo cày, đẽo quang gánh" khi nghe người xứ khác hỏi mình làm nghề gì thì... "em ngại nói lắm bác ạ !"). Phù ! Người Hà Nội xưa xem ra còn đau đầu lắm với chuyện phát âm của người Hà Nội mới lắm đây. Chuyện phát âm "l" "n" lẫn lộn chẳng là cái đinh rỉ gì với vụ nầy đâu ! &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Thế nên sau nầy có ai đó nói người Hà Nội phát âm chuẩn thì coi chừng bé cái nhầm nhé !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2596202445343213465?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2596202445343213465/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2596202445343213465' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2596202445343213465'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2596202445343213465'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/h-ni-nay.html' title='HÀ NỘI NAY ?'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3g_oVuBCI/AAAAAAAAAmk/ewIwTCvHiyQ/s72-c/PHO+HA+NOI+4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-6119685627142883478</id><published>2008-07-16T18:36:00.006+07:00</published><updated>2008-07-16T18:45:27.320+07:00</updated><title type='text'>HÀ NỘI XƯA ?</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3eI7PdvQI/AAAAAAAAAlk/DiRJGn3OMG0/s1600-h/HANG+RONG+4.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223575387742518530" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3eI7PdvQI/AAAAAAAAAlk/DiRJGn3OMG0/s320/HANG+RONG+4.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3d72T3xjI/AAAAAAAAAlc/rV87ch5sUcI/s1600-h/HANG+RONG+3.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223575163080525362" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3d72T3xjI/AAAAAAAAAlc/rV87ch5sUcI/s320/HANG+RONG+3.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3dwari9VI/AAAAAAAAAlU/FEe-AVYGbKk/s1600-h/HANG+RONG+2.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223574966685070674" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3dwari9VI/AAAAAAAAAlU/FEe-AVYGbKk/s320/HANG+RONG+2.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3dlmF1qwI/AAAAAAAAAlM/tm8C_xyFqXk/s1600-h/HANG+RONG+1.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5223574780769577730" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3dlmF1qwI/AAAAAAAAAlM/tm8C_xyFqXk/s320/HANG+RONG+1.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bắt đầu từ ngày 1.7.08, Hà Nội ban hành lệnh cấm bán hàng rong. Mình với Hà Giang bần thần và cùng chung một ý nghĩ - &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hà Nội mà không có hàng rong thì liệu có còn chút chi hồn vía Hà Nội. &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Lục lại trong đống hình ảnh cũ, thấy chuyến đi nào mình với H.G cũng đều nghía mấy gánh hàng rong và bấm máy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mà thiệt tình, hổng có hàng rong thì Hà Nội cứ gọi là... nhạt như nước ốc Hồ Tây !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Những tấm hình post lên đây rồi sẽ lùi vào dĩ vãng cái gọi là - Hà Nội xưa !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-6119685627142883478?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/6119685627142883478/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=6119685627142883478' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6119685627142883478'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/6119685627142883478'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/h-ni-xa.html' title='HÀ NỘI XƯA ?'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SH3eI7PdvQI/AAAAAAAAAlk/DiRJGn3OMG0/s72-c/HANG+RONG+4.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3745156196677730912</id><published>2008-07-14T20:15:00.008+07:00</published><updated>2008-07-14T20:39:24.741+07:00</updated><title type='text'>NHỚ CHỢ BẠC LIÊU !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtSP3d1fsI/AAAAAAAAAlE/ti-vYQfN93M/s1600-h/CHI+BANH+CHUOI.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5222858625406828226" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtSP3d1fsI/AAAAAAAAAlE/ti-vYQfN93M/s320/CHI+BANH+CHUOI.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Tình hình chiều tối nay rất là... thê thảm ! Căn bệnh ớn lạnh, phát sốt nóng lạnh vẫn không thuyên giảm dù đã: uống 1 ly chanh muối, uống 1 viên Panadol, ăn 2 chén cháo trắng và... làm thêm một ly cà phê đá !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhưng, thảm nhất vẫn là biên tập bài vở xong chuẩn bị về, đã kêu xe taxi... sực nhớ lục túi - Không có chìa khoá nhà ! Thằng con thì ở Sài Gòn. Chồng thì đi học lái xe đến 9 giờ tối. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Vậy là xật xừ ngồi ở văn phòng. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Buồn tình, post lên một entry "Nhớ chợ Bạc Liêu" thì... hình lên hổng nổi (!).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Khả ơi, em để chế độ phân giải chi cho lớn giờ chị lãnh đủ nè !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Đây là chị bán đủ thứ bánh ở góc chợ Nhà lồng. Chủ blog đã ăn mòn răng hồi... nuôi con !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nào là, bánh chuối, bánh da lợn và đủ thứ chè ! Món ăn Hoa nên ngon lắm. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtR8t1Dm0I/AAAAAAAAAk8/Re0ANg2RLIk/s1600-h/BANH+CU+CAI.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5222858296402352962" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtR8t1Dm0I/AAAAAAAAAk8/Re0ANg2RLIk/s320/BANH+CU+CAI.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Đây là bánh củ cải của người Tiều nè ! Thấy nhỏ xíu vậy chứ đủ thứ hết á. Bào củ cải trắng ra, vắt xả cho hết mùi hăng, rồi giáo với bột, bỏ vô thêm đậu phọng, thịt...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://bp0.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtRyY4K3BI/AAAAAAAAAk0/3zwe1xubht0/s1600-h/BANH+CHUOI.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5222858118979574802" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp0.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtRyY4K3BI/AAAAAAAAAk0/3zwe1xubht0/s320/BANH+CHUOI.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Bánh của chị này có nước cốt chan rất độc đáo. Khi thắng nước cốt phải có bột báng, vậy mới đúng điệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtRjFQMXRI/AAAAAAAAAks/yERr5APC9HQ/s1600-h/BA+GIA+BAN+CA+RI+CHO+BAC+LIEU.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5222857856013589778" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtRjFQMXRI/AAAAAAAAAks/yERr5APC9HQ/s320/BA+GIA+BAN+CA+RI+CHO+BAC+LIEU.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bà già này còn vui ác nữa. Bả chuyên trị bán cà ri từ hồi còn con gái tới giờ. Woa, nhìn bả già cỡ này cũng đủ biết thâm niên. Bà khoe: &lt;strong&gt;&lt;em&gt;"Tui bán bột cà ri cho Việt kiều đem qua bển nhiều lắm. Thấy gói cà ri sơ sịa vậy chớ có tới 15 vị đó cô"&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;. Máu tò mò nổi lên, chủ blog hỏi tới: &lt;em&gt;&lt;strong&gt;"Bà ơi, 15 thứ đó là gì cho con ghi lại với".&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bả cười... rũ rượi rồi phán một câu: &lt;em&gt;"&lt;strong&gt;Chèn ơi, cái công thức này tui còn hổng có bày cho con gái tui nữa đó nghen. Hổng thôi, cô làm... con dâu tui đi, tui chỉ cho"&lt;/strong&gt; &lt;/em&gt;(!) He he !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Chuyện tương tự như vậy trên đất miền Tây nầy còn nhiều lắm. Chỉ tiếc Khả đã bỏ nghề. Còn ai chụp hình cho chủ blog viết bài nữa đây !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Thảm quá xá !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3745156196677730912?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3745156196677730912/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3745156196677730912' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3745156196677730912'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3745156196677730912'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/nh-ch-bc-liu.html' title='NHỚ CHỢ BẠC LIÊU !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHtSP3d1fsI/AAAAAAAAAlE/ti-vYQfN93M/s72-c/CHI+BANH+CHUOI.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-7937613333869690771</id><published>2008-07-11T22:02:00.006+07:00</published><updated>2008-07-11T22:17:44.504+07:00</updated><title type='text'>MƯỜI XIỀM LÊN SÀI GÒN</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHd4F4S29OI/AAAAAAAAAkk/QwtaELMEV40/s1600-h/PIZZA+VIET.JPG"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5221774335365543138" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHd4F4S29OI/AAAAAAAAAkk/QwtaELMEV40/s320/PIZZA+VIET.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHd20bs0omI/AAAAAAAAAkc/qT4DJnzH8Qw/s1600-h/NGON+KHONG.JPG"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5221772936120410722" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHd20bs0omI/AAAAAAAAAkc/qT4DJnzH8Qw/s320/NGON+KHONG.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Sinh nhật Hiền Nhi, hỏi con thích đi ăn ở đâu. Câu trả lời là – Bánh xèo Mười Xiềm. Sực nhớ, hổm rày dân Sài Gòn cứ xôn xao chuyện bà Mười mở quán ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (xéo góc Coop Mart Nguyễn Đình Chiểu). Nhưng hổng phải sau khi đi Mỹ về thì bà Mười giàu đến mức có thể bôn ba lên Sài Gòn nghen bà con. Nghe nói một doanh nghiệp nọ mời bà Mười lên với một mức lương hậu hĩnh, trả tiền bản quyền thương hiệu hẳn hỏi chứ chẳng chơi. Nghĩ chuyện xưa, bà Mười đã quá lận đận, hớ hênh với một doanh nghiệp nọ, nên chi chủ blog cũng chẳng mấy mặn mà để điện thoại hỏi thăm điều chi ở bà Mười. Trong bụng chỉ mong bà “gá nghĩa” đúng nơi, đúng chốn mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Trở lại chuyện đi ăn bánh xèo. Ô là la ! Quán quá xá đông. Hai chị em Hiền Nhi, Yên Nhi đến trước 20 phút – đủ thời gian để... xếp hàng và xí chỗ với thiên hạ ! Trong quán, thiên hạ ngồi như nêm. Một điều quá ấn tượng là quán trình bày rất có gout. Một màu xanh chủ đạo. Và trên tất cả vật dụng từ khăn lót bánh, bao tăm, bao đũa muỗng, khăn ăn… cho đến quầy tiếp tân đều chỉ độc một hàng chữ giản dị &lt;em&gt;&lt;strong&gt;“Bánh xèo Mười Xiềm – Since 1953”.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; Ngay cổng vào, để một chiếc cối xay bột với dòng phụ chú: “&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Chiếc cối xay bột này tương tự chiếc cối xay bà Mười đã đem qua Mỹ để trình diễn cho thiên hạ coi chơi” (!).&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt; Một cái chậu rửa tay cho thực khách cũng tương tự chiếc cối đá. Thiên hạ mua bánh xèo đem về có ngay một cái hộp đẹp kinh, rau bỏ sẵn vào túi nilon. Xem ra cái món Pizza Miền Tây này ăn đứt Pizza Tây rồi ! Nhìn vào menu thấy đủ cả. Cả nhà kêu loạn xị: 1 cái bánh xèo truyền thống với nhân tôm, thịt, giá, đậu; 2 cái bánh xèo hải sản với nhân nấm kim châm; 1 cái bánh xèo nhân thịt vịt, măng tuơi; 8 chén bánh ít trần nhân thịt chan nước cốt dừa; 1 dĩa gỏi cuốn; 1 dĩa đu đủ khô bò; 3 chén soup… Tính tiền hết hai trăm mấy. Mà thấy đáng đồng tiền bát gạo. Chỉ tội tụi nhỏ hổng được gặp bà Mười. Hổng chừng bả về quê thăm ông Mười cũng nên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có người nói rằng bánh xèo bà Mười đâu có gì xuất sắc, thậm chí còn… tầm thường nữa, vậy sao nhà báo bơm bả quá xá vậy – Cái vụ nầy hổng chừng bà con chê ngay… chủ blog rồi, bởi vì chủ blog dành cho bà Mười tới 3 bài hoành tráng, bài nào cũng nguyên trang, giựt tít trang bìa không hà ! Nói nào ngay, trong các bài báo đã viết thì chủ blog đã nói rất rõ là: chuyện bánh trái bà Mười làm thật ra cũng giản đơn, chân chất mà ai cũng làm được. Cái bánh của bà Mười hổng sang cả gì đâu, y hệt như bánh bà ngoại, hay má mình làm vậy đó. Nhưng cái cách bà Mười làm, cách bà Mười nói chuyện lại có nét duyên Nam Bộ. Đặc biệt là ăn vô thấy nhớ quê ngay tức khắc. Vậy là thành công rồi. Cũng có người nói: làm bánh vậy mà cũng đi Mỹ (!). Chủ blog cười – thằng Mỹ nó cần cái “dân gian” mà. Thì dân gian là vậy đó ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hôm trước, nói chuyện với bác Minh, bác cứ nhắc hoài chuyện thèm ăn một ổ mì xíu Huế. Ngay tức khắc chủ blog nhớ ngay mùi vị của nó – mà có gì đâu, một ổ bánh mì chan một ít nước thịt kho, có hành; chỉ nước kho thôi nghe, vì mì thịt dành cho người giàu rồi. Đôi khi khách đông, bà bán hàng chan vội, chan vàng lẫn vô ổ bánh mì một miếng da heo hay một tí tóp mỡ là thấy sướng cả ngày (!). Người khác nghe kể mới xì một tiếng vì… có thấy ngon gì đâu. Mình cũng chẳng lấy đó để giận trong bụng. Bởi lẽ, đôi khi mình thấy chồng mình thèm ăn món lãng xẹt hà; tỷ như đường mật mía (còn gọi là đường chảy) thắng lên thành kẹo, lấy cây đũa tre quay quay vài vòng và… mút ! Nghe nói mẹ chồng tôi hồi đó, đẻ năm một, nhà trong quê, thời chiến tranh, thành ra chồng tôi và anh chị em chồng toàn uống nước cơm pha đường, hay ăn “kẹo” đường cho nó có chất ! Và chồng tôi thấy nó ngon gấp mấy lần mấy thứ chocolate mà tôi chất đầy tủ lạnh cho con tôi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Vậy đó, ăn một món ăn gì đó với một chút hoài niệm, một chút ký ức thì ngon gấp bội phần. Ăn một cái gì đó với tấm lòng bao dung, hồn hậu và biết ơn người làm ra cũng ngon hơn rất nhiều lần. Cái ngon không nằm ở món ăn vật chất. Cái ngon không nằm ở đầu lưỡi của mình. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Cũng như tối nay vậy thôi. Cái bánh xèo làm ra ở một cái tiệm thật pro, có máy lạnh vẫn không sao so được với cái bánh bà Mười đổ cho tôi ăn ở cái quán xập xệ ven đường làng Bình Thủy năm xưa. Nhưng tôi cũng thấy ngon. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Thiệt tình là mừng cho bà Mười hết sức. Và phục cho ông chủ đứng đằng sau &lt;strong&gt;&lt;em&gt;“Bánh xèo Mười Xiềm”&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;. Một cách “ăn theo” bà Mười quá khôn và có tình ! Mong cho mối lương duyên này bền lâu ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-7937613333869690771?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/7937613333869690771/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=7937613333869690771' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/7937613333869690771'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/7937613333869690771'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/mi-xim-ln-si-gn.html' title='MƯỜI XIỀM LÊN SÀI GÒN'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHd4F4S29OI/AAAAAAAAAkk/QwtaELMEV40/s72-c/PIZZA+VIET.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-3326992213326040582</id><published>2008-07-07T10:47:00.004+07:00</published><updated>2008-07-07T11:06:25.198+07:00</updated><title type='text'>CÂU ĐỘ VÌ SỢ... BLOG Ế KHÁCH !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHGSuNuo2_I/AAAAAAAAAkU/27lfSeijapE/s1600-h/S1033225.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5220114765756029938" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHGSuNuo2_I/AAAAAAAAAkU/27lfSeijapE/s320/S1033225.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Tui có ghé vô cửa hàng Sex 4, Camden Lock rồi. He he... bán đủ thứ bà con ơi !&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHGSVQzuAwI/AAAAAAAAAkM/S3NMdMAUKp4/s1600-h/S1033224.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5220114337085915906" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHGSVQzuAwI/AAAAAAAAAkM/S3NMdMAUKp4/s320/S1033224.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;em&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhìn vô là biết hết "tính cách" các quốc gia. Tiếc là hổng có hình... Việt Nam !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Nhiều bạn bè biết mặt và cả… chưa biết mặt – nhưng hay ghé thăm tệ xá nhỏ nhoi này - đều nhắn nhe rằng: sao chủ blog không đưa lên những câu chuyện, những tấm hình hôm đi Pháp, đi Anh. Mọi người cũng đồn đãi rằng, những chuyến đi ấy nghe nói có nhiều chuyện khá… “hay” ! Người này nói thế này, người nọ nói thế kia. Một ông bạn già lại còn tìm đâu đó trên mạng tấm hình một em nào đó thật… bốc lửa, mặc bikini giữa trời Tây và bảo rằng đó là… chủ blog (!). Chèn ơi, chủ blog mà có thân hình “ngon cơm” cỡ đó thì tội tình gì đi làm báo cho mệt. He he he !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thể là vầy. Chủ blog đang làm một cuốn sách mới. Nếu “Dấu xưa Nam bộ” là những gì hoài cổ, tìm kiếm những gì xưa lắc xưa lơ, thì đây sẽ là những câu chuyện giang hồ thời hiện đại với góc nhìn của một kẻ lang thang nơi xứ người. Đang viết về Anh, Pháp, Trung Quốc, Thái Lan, Sing, Cam… nói chung là đủ món ăn chơi ở xứ… thực dân, đế quốc, thuộc địa… Chỉ còn thiếu… phát xít nữa là đủ lệ bộ ! Định làm một chuyến Mỹ, Nhật nữa cho tập sách nó hoành tráng. Ước mơ là vậy mà hổng biết sao đây. Đợi mua sách nghe bà con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa lên đây cho bà con chiêm ngưỡng hai tấm hình ở cửa hàng Sex 4, Camden Lock - một khu ăn chơi thứ thiệt của London. Đã là dân giang hồ thì phải đến khu này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-3326992213326040582?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/3326992213326040582/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=3326992213326040582' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3326992213326040582'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/3326992213326040582'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/tui-c-gh-v-ca-hng-sex-4-camden-lock-ri.html' title='CÂU ĐỘ VÌ SỢ... BLOG Ế KHÁCH !'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SHGSuNuo2_I/AAAAAAAAAkU/27lfSeijapE/s72-c/S1033225.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-2767332212725150265</id><published>2008-07-04T22:25:00.003+07:00</published><updated>2008-07-04T22:52:31.481+07:00</updated><title type='text'>THỜI SỰ GIA ĐÌNH TẬP 2</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG5HCLd9uBI/AAAAAAAAAkE/3iWV6Vlbav0/s1600-h/BLOG+CU+BACH.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5219187120932763666" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG5HCLd9uBI/AAAAAAAAAkE/3iWV6Vlbav0/s320/BLOG+CU+BACH.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hoá ra entry &lt;em&gt;“Thời sự gia đình”&lt;/em&gt; được mọi người hưởng ứng quá thể. Tối nay, bữa ăn kéo dài đến tận 8 giờ tối cũng chỉ xoay quanh chuyện ăn của mấy thằng nhỏ. Bắt nguồn cũng từ nồi lẩu mà Chế Hai dành nấu. Hừm, biết gọi tên là lẩu gì bây giờ, chỉ biết có tôm, có mực, có thịt bò, có rau tá lả. Nồi nước súp thì hơi mặn mặn, hổng ngọt, hổng chua (!). Nhưng… “tinh thần gia đình” muôn năm ! Thế nên, ai nấy đều húp sì sụp, ra điều ngon lắm. Chế Hai thấy vậy nở nụ cười mãn nguyện và nói – &lt;em&gt;Mai tao tiếp tục đi chợ nấu ăn cho&lt;/em&gt; – hai thằng nhỏ méo mặt mà… cười. Riêng ta thì ngay mai đi Bến Tre rùi, hai nhỏ cố gắng “thưởng thức” tiếp nghen. :( :( :(&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đà, Chế Hai nói: &lt;em&gt;“Hổng nhờ tao nấu cháo trắng tập cho thì đừng mong cu Bách mập mạp, khôn lớn cỡ này”.&lt;/em&gt; Tiện thể, T.Tâm thú thiệt: &lt;em&gt;“Cô Hai ơi, mấy lần hổng có chế, con lén lén cho thằng Bách liếm sô cô la với liếm kem đó cô Hai. Còn hôm trước, chế hổng cho nó gặm đồ chơi vì sợ dơ, thấy vậy con đưa… ngón tay của con cho nó gặm luôn”.&lt;/em&gt; Ặc Ặc. Hà Giang ơi, Hạnh đang cười muốn nghiêng ngả ! Nghe tiếp nghen, cô Hai nghe T. Tâm nói liền… cười rạng rỡ dặn thêm: &lt;em&gt;“Lần sau con ăn cái gì mà cu Bách đòi thì con cứ đút nó ăn cho cô Hai. Nó thiếu cái gì thì mới đòi cái đó. Vậy chớ bà nội thằng Trường có ăn bột dinh dưỡng gì đâu mà cũng sống tới 95 tuổi”&lt;/em&gt; ! Cười tiếp tục !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguy to rồi. Chuyện nuôi cu Bách đang có nguy cơ đi từ thái cực này sang thái cực khác mất thôi. Cứ cái đà này thì chỉ 3 tuần nữa thôi, đảm bảo sẽ có một entry hấp dẫn, lâm ly. Chờ nghen ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;(chú thích ảnh: bà cố và bà ngoại cu Bách đang gỡ cua nấu bánh canh cho hai cậu)&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-2767332212725150265?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/2767332212725150265/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=2767332212725150265' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2767332212725150265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/2767332212725150265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/thi-s-gia-nh-tp-2.html' title='THỜI SỰ GIA ĐÌNH TẬP 2'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG5HCLd9uBI/AAAAAAAAAkE/3iWV6Vlbav0/s72-c/BLOG+CU+BACH.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-388626580155402052</id><published>2008-07-04T11:12:00.004+07:00</published><updated>2008-07-04T11:22:43.462+07:00</updated><title type='text'>ENTRY CỦA HÀ GIANG</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG2kmh01-bI/AAAAAAAAAj8/St-h4s5zt0c/s1600-h/Www_PhiSon_Info_SieuBaby_28.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5219008525014268338" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG2kmh01-bI/AAAAAAAAAj8/St-h4s5zt0c/s320/Www_PhiSon_Info_SieuBaby_28.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG2kguzUvSI/AAAAAAAAAj0/F4Ju6TksSkA/s1600-h/Www_PhiSon_Info_SieuBaby_10.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5219008425418341666" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp1.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG2kguzUvSI/AAAAAAAAAj0/F4Ju6TksSkA/s320/Www_PhiSon_Info_SieuBaby_10.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;"Từ Entry của Hạnh &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Đây là những điều cha mẹ rất muốn viết nhưng chưa có dịp.&lt;br /&gt;Cảm ơn Hạnh thật nhiều, vì đã có 1 cái nhìn ngang rất chân thật về chuyện nuôi dưỡng con. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Chắc phải có cái entry tựa đề "cảm ơn cháo trắng". Nói rõ hơn là cháo trắng của ngoại. Không hiểu do di truyền thật sự hay do ngẫu nhiên mà con lại rất mê cháo trắng y chang như mẹ, cậu út, cậu 3, bà ngoại, bà cố... Những buổi con "lắc thay ăn" thì cháo trắng là giải pháp tối ưu cứu vãn tình thế. Có thể đây là 1 bí kíp cho các bé trong giai đoạn biếng ăn chăng ??!! Một kinh nghiệm rất đáng đồng tiền bát gạo cho mẹ và các bà mẹ "hâm mộ" sách vở hơn kinh nghiệm của ông bà: thà ăn cháo trắng còn hơn không ăn gì. Kekeke !&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Khỏi phải nói chuyện nuôi con đối với cha mẹ là rất bỡ ngỡ. Lần đầu mà ! Không có kinh nghiệm nên chăm chăm theo sách vở là chuyện đương nhiên. Nhưng dần dà, đúng như 1 câu nói nổi tiếng của 1 người nổi tiếng (mẹ sẽ bổ sung tác giả sau !) "Lý thuyết muôn đời khô cứng, chỉ có cây đời mới mãi mãi xanh tươi". Từng em bé sẽ có sự thích ứng rất khác nhau với chế độ dinh dưỡng cũng như hoàn cảnh sống. Không phải cứ &gt; 6 tháng tuổi thì nhất nhất phải mỗi ngày ít nhất 3 cữ bột, hơn 850ml sữa, 50ml nước trái cây, xen kẽ sữa chua, phô mai... ngủ hơn 12 tiếng.... Nếu cứ lệ thuộc vào những gì sách nói thì các bà mẹ sẽ có những chuỗi ngày nuôi con cực kỳ căng thẳng vì dường như lúc nào cũng sốt ruột với cảm giác con mình ăn chưa no ngủ chưa đủ. Không dễ dàng gì để nhận ra những điều này, từng ngày từng ngày mẹ thấy thư giãn hơn trong việc chăm sóc con. Và biết lắng nghe hơn những khuyên bảo (ko có trong sách) của ông bà. Có làm sao khi bữa nay con thấy khó chịu trong người nên ăn ít hơn 1 chút, có gì đâu khi bữa nay ngán cháo dinh dưỡng con thích cháo trắng gia truyền, răng sữa cũng không kịp hư khi cho con thử 1 tí sinh tố trái cây dù nó hơi lạnh lạnh, ảnh hưởng gì đâu khi có ngoại lên vui quá con thức quá 10 giờ, cũng không mất vệ sinh khi tay vọc cát hay nhặt lá trong công viên và tự mình bước đi trên cỏ, ảnh hưởng gì khi con muốn ăn cái bánh ko dành cho em bé... Bù lại con còn rất thích thú với những trãi nghiệm ly kỳ chưa từng có của mình.Thế đó, cha mẹ như những học trò từng ngày từng ngày ngộ ra lắm điều thú vị và hữu ích từ công cuộc nuôi dưỡng nhóc cưng của mình...".&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;em&gt;Blog của Hà Giang: blog.360.yahoo.com/nvquangcm&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-388626580155402052?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/388626580155402052/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=388626580155402052' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/388626580155402052'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/388626580155402052'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/entry-ca-h-giang.html' title='ENTRY CỦA HÀ GIANG'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SG2kmh01-bI/AAAAAAAAAj8/St-h4s5zt0c/s72-c/Www_PhiSon_Info_SieuBaby_28.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-4306340605143809847</id><published>2008-07-03T17:10:00.006+07:00</published><updated>2008-07-03T22:07:44.351+07:00</updated><title type='text'>THỜI SỰ GIA ĐÌNH</title><content type='html'>&lt;a href="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SGyoiEmAzMI/AAAAAAAAAi4/s989F-VMNA4/s1600-h/Nestle.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5218731371517758658" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SGyoiEmAzMI/AAAAAAAAAi4/s989F-VMNA4/s320/Nestle.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Hổm rày, cả hai nhà, một ở Cần Thơ, một ở Sài Gòn ồn ào, nhộn nhạo bà con dưới quê lên. Mùa sĩ tử lai kinh ứng thí mừ ! Có điều 1 sĩ tử lại &lt;em&gt;“cõng”&lt;/em&gt; thêm nào ông bố, bà mẹ và cả… bà nội, bà ngoại (!). Phố phường đông đúc, chật như nêm. Nhà ở phố thì có dịp vui như… Tết. Hổng tốn công về quê mà tự dưng có một không khí quê nhà quá xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện quanh bàn ăn cứ liên tục nhảy cóc từ chủ đề này sang chủ đề khác. Tỷ như, sáng nay, chế Hai và bà nội T. Tâm đáp xe từ Cà Mau lên để cổ vũ tinh thần cho T. Giang. Mới lên xe mà chế Hai đã điện thoại nhắn nhe mình nhớ mua sẵn bột để nấu bánh canh cua gạch son Cà Mau chắc nụi. Lại thêm có bọc dưa bồn bồn, hợp cùng bọc cá kèo cô Năm ở Sóc Trăng gởi cho. Tin truyền nhanh như chớp lên Sài Gòn khiến H.Giang la chỏi lỏi - &lt;em&gt;Nhớ để dành cho… thằng Bách (!).&lt;/em&gt; Hắn mà nghe bà ngoại dặn dò nêm nếm ra làm sao, để nước cốt dừa cỡ nào, thể nào cũng vù về Cần Thơ ngay. Chế Hai thì cười ha ha khi nghe biết mình làm một nồi thịt kho nước dừa mà không để hột vịt vô vì… kiêng ! Hai thằng nhóc đòi chiều nay làm một nồi xôi đậu xanh sầu riêng – yếu tố &lt;em&gt;“đậu xanh”&lt;/em&gt; thì đã rõ rồi, muốn thi đậu mừ; còn &lt;em&gt;“sầu riêng” &lt;/em&gt;là sao đây, hổng kiêng hả; mới nghe mình hỏi dò, hai thằng nhóc để cục kê liền – &lt;em&gt;Thôi nghen, kiêng ít ít thôi, ngay mùa sầu riêng hột lép mà không ăn coi không đặng nghen !&lt;/em&gt; Đúng là… “tham ăn”. Hèn chi thằng nào, thằng nấy to bằng… con voi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết đến đây lại nhớ chuyện ngày xưa. Mới đó mà mau quá. Hồi đó, chuyện cho T.Tâm ăn là cả một cực hình. T.Tâm nhà mình vốn dị ứng với sữa, thấy ly sữa, bình sữa là lắc đầu nguầy nguậy. Mà thời bao cấp để có tiền mua hộp sữa là cả một vấn đề. Thử nghĩ, cha đi chụp hình thuê, mẹ viết báo cáo mướn, góp nhóp tiền bạc vác về cho hắn hộp sữa Dumex 1kg to vật vã; vừa đi vừa nghĩ hắn uống hết hộp này thì cao phải biết, mập phải biết, còn thông minh thì… vốn sẵn tính Trời rồi ! Vậy mà, thằng con không chịu cảm thông với ước mơ của ba mẹ, cứ phun vèo vèo và sữa mẹ làm tới ! Đến chuyện cho ăn cũng vậy thôi. Chịu hết xiết phải gởi nhà trẻ lúc 18 tháng. Không phải đi nhà trẻ là tự nhiên từ một đứa hổng chịu ăn thành đứa ăn rào rào ngay được. Ít ra được cái &lt;em&gt;“liệu pháp tinh thần”&lt;/em&gt; khi nghe tên lớp học của con mình – &lt;em&gt;“lớp cháo”, “lớp cơm nát”, “lớp cơm nhão”…&lt;/em&gt; Nghe thấy ớn chè đậu chưa ! Mình nhớ hồi đó, mỗi khi chở T.Tâm vô nhà chế Hai, thể nào Út Hoàng cũng nhăn nhó – &lt;em&gt;Hai vợ chồng mày nuôi thằng nhỏ vậy đó hả. Hổng chịu ép nó ăn gì hết trơn hà.&lt;/em&gt; Mình nhăn răng cười trừ, nhưng thấy cảnh Út Hoàng ép T.Giang ăn mà thấy oải quá. Ăn nhiều thiệt đó, nhưng mập mạp để làm gì mà mặt mũi cu Trường cứ vừa ăn, vừa lườm lườm, rất chi là hình sự. Cả nhà cứ vật vã, ồn ào quanh chuyện ăn của tụi nhỏ. Trong khi đó, Hoàng Giang, Hà Giang thì mê nhất vẫn là… cơm trắng chan nước trà và không ăn được nước mắm ! Trường Giang thì chỉ ăn thức ăn riêng và ăn cái ào tô cơm trắng sau cùng. Cả nhà rất sợ sau này hắn ở ký túc xá, vì ăn thức ăn trước thì sợ… &lt;em&gt;“chảy máu cam”&lt;/em&gt; vì mấy thằng bạn; nhưng ăn cơm trắng trước thì biết một lát lấy thức ăn gì để ăn !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chuyện ngày xưa đó, nay lại hiển hiện ở một thế hệ khác. Tỷ như, &lt;em&gt;“thời sự gia đình”&lt;/em&gt; hiện nay lại không phải là chuyện thi đại học của Trường, của Tỷ, của Bé Ngoan, hay là chuyện chuyển trường của T.Tâm. Nóng bỏng, gây cấn, hồi hộp, bi hài nhất vẫn là chuyện… cu Bách ! Lịch sử đã lập lại khi cu Bách nhà ta cũng &lt;em&gt;“đặc biệt dị ứng” &lt;/em&gt;với sữa bột. Từ khi sanh ra đến giờ, Hà Giang đã thử bằng mọi cách, từ việc mua cả một tá núm vú cao su, uống bình không được thì xoay qua uống ly, không uống dạng nước thì pha vô bột. Nhưng cu Bách nhà ta đã vô hiệu hoá tất cả. Đến nỗi, hãng sữa đến tận nhà với một chú gấu - người rối - to đùng múa may quay cuồng. Ha ha, thấy cái nhãn Nestle trên ngực chú gấu là Bách ta khóc ầm rồi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà nào chỉ chuyện uống sữa, chuyện ăn cũng thê thảm không kém. Mỗi bữa ăn là cả nhà cứ như một gánh hát bù tèo. Gõ vào bất cứ cái gì gõ được để đút một muỗng. Mà cu Bách nhà ta thì thiệt là chảnh. Mỗi vật chỉ gõ một lần, gõ lần thứ hai trên cùng một vật dụng, hắn phát hiện liền và… không ăn. Mà đồ chơi thì có hạn, nắp song nồi cũng chỉ bấy nhiêu thôi. Ăn được một muỗng lại đưa mắt làm mặt thảm và giơ tay cầu cứu mình ẵm hắn thoát khỏi &lt;em&gt;“ách kìm kẹp”&lt;/em&gt; của Hà Giang; không đáp ứng thì hắn giở chiêu quay đầu vèo vèo mỗi khi thấy cái muỗng bột trước mặt; quay mỏi cổ thì giở đến chiêu… mắc tiểu; tiểu xong rồi hết cớ lại đến màn… giả bộ ngủ gục. Cha mẹ hắn tưởng thiệt, dẹp tô bột rón rén, nhẹ nhàng ẵm hắn lên võng để ru ngủ, chỉ cần vậy hắn… bật dậy cười toe toét, giỡn rầm trời !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nói về mẹ của hắn. Kể từ khi hắn ra đời là bao nhiêu chuyện thường đọc được trên báo lại xảy ra trong ngôi nhà nhỏ này. Tỷ như, chuyện lâu lâu bà ngoại lên thăm ẵm thằng nhỏ ra đình chơi, cho đi chân không, thể nào mẹ hắn cũng la um trời. Bà ngoại lén lén cho uống miếng nước đá cũng thành chuyện lớn. Bà ngoại cho ăn cháo trắng – vì cu Bách nhà ta chỉ khoái khẩu món này, nuốt lịm lịm, có gen di truyền mừ - mẹ hắn càu nhàu tợn. Mẹ hắn buộc hắn phải ăn những tô bột dinh dưỡng. Tỷ như, màu đỏ đích thị có cà chua, màu cam có cà rốt, màu xanh có rau cải, màu tía có rau dền. (Nhưng nói nào ngay chỉ đáp ứng nhu cầu “nhìn” như một liệu pháp tinh thần là chính. Vì cu Bách ăn rất ít và nhiều khi ép ăn gần hết sau gần 2 tiếng làm trò thì lại… ói ra cái ào !). Tự dưng mình thấy &lt;em&gt;“mẹ hắn”&lt;/em&gt; của &lt;em&gt;“mẹ hắn”&lt;/em&gt; buồn xo mà không dám nói. Người ta hay nói có sinh con ra rồi mới biết mẹ mình thương mình ra sao. Nhưng rồi mình phải bổ sung thêm một ý là: khi sinh con ra rồi mình lại dễ quên mất mẹ mình đã nuôi mình ra sao, đã lo cho mình ra sao ? Viết đến đây mình lại hình dung, một ngày nào đó cu Tâm có vợ, có con, liệu vợ hắn có để cho mình rớ tới thằng con dù rằng mình tự nhận… rồi mai này mình sẽ là một bà nội rất chi là &lt;em&gt;“mô đần”,&lt;/em&gt; rất chi là &lt;em&gt;“xì tin”.&lt;/em&gt; Chồng mình xì một tiếng và nói mình đừng có mà mơ mộng !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân chuyện cu Bách lại nói về Osin. Từ khi cu Bách ra đời đến giờ đã trải qua 4 đời Osin. Thích nhất vẫn là bé Diện, người Khmer nhưng mặn mòi, lam làm. Chế Cả biết gia đình của nó, ở đâu Kinh Ngay, Kinh Đứng gì đó ở xứ Bác Ba Phi. Bé Diện thương cu Bách và cũng rất chịu khó làm, muốn làm lâu dài để kiếm chút đỉnh tiền. Ở đâu chừng 3 tháng thì mẹ nó đòi đem nó về để đi làm công nhân hay lấy chồng xứ xa gì hổng biết. Bà nội cu Bách thấy vậy đưa lên một người bà con xa. Chèn ơi, bà này có một cái nhìn quả ác đạn, vẻ mặt đã không tươi cười lại thêm cặp mắt lườm lườm, môi thì trề ra. Quang ù cứ trấn an cả nhà – &lt;em&gt;Ráng chịu đựng, miễn là có người giúp việc&lt;/em&gt;. Nhưng chịu đựng sao nổi khi thấy mỗi khi đi đâu, gởi cu Bách cho bả giữ một ngày, khi về là thấy cu Bách mừng rỡ lạ thường. Lại hoài nghi - &lt;em&gt;ở nhà giữ cháu mình hổng biết con mẻ có như Quản Thị Kim Hoa ở Biên Hoà không đây ta !&lt;/em&gt; Thấy thằng nhỏ có vết bầm trên trán, mới đưa tay lên xoa, chưa kịp nói gì, bà ta đã… lườm một cái và chặn họng mình ngay – &lt;em&gt;hổng phải tui nghen (!).&lt;/em&gt; Để đỡ mất công hoài nghi, thôi thì tống tiễn bà ta về quê phứt. Trong lúc lu bù như vậy, một bà Osin khác cũng ở trong xóm Đình Chí Hoà giới thiệu cho một bà Osin ở dưới Gò Quau, miệt rừng U Minh Thượng. Bà Tư này là được nhứt. Không ai mà vừa biết nấu ăn, vừa ru cu Bách ngủ, tắm cho nó và lại biết đút ăn - điều hệ trọng nhứt. Cười nhất là bà Tư trốn nhà đi làm, được vài bữa thì đứa con gái phăng được số điện thoại kiếm, bà Tư giả giọng nói &lt;em&gt;"Lộn số rồi cô ơi".&lt;/em&gt; Bà Tư quay qua kể lể: “&lt;em&gt;Con gái tui đi dạy học. Nó thấy tui đi mần thuê sợ mất thể diện với lối xóm mới điện kêu tui về. Nhưng ở quê, tìm đâu ra công ăn chuyện mần để có một triệu ba tháng như bây giờ”.&lt;/em&gt; Hai hôm sau, lại nghe chuông điện thoại reo, bà Tư cũng giả giọng nhưng đầu giây bên kia ông chồng của bả nhận ra ngay, ổng mếu máo nói: &lt;em&gt;“Bà đó hả bà !”.&lt;/em&gt; Nghe thảm quá, Hà Giang cho tiền bà Tư về quê thăm chồng. Rửa cho bà Tư thêm mấy tấm hình hôm đi Đà Lạt để bả về quê khoe lối xóm. Lần đi Đà Lạt là lần đi xa nhất trong đời của bà Tư. Nhớ chuyện bà Tư nhìn mấy cây thông rồi trầm trồ - &lt;em&gt;Chèn ơi, chừng vài năm nữa, hạ mấy cây này xuống xẻ ra là có bộ ván hết biết nghen -&lt;/em&gt; cả nhà ôm bụng cười lăn. Tưởng là tình thương mến thương như vậy sẽ giữ chân bả được lâu. Ai dè, mới đây bả lại khăn gói về quê. Mấy hôm đó, không ở trển nên không biết nguyên do cơn cớ là sao ? Nghĩ lại thấy tiếc ghê. Osin thứ Tư mới là ghê chứ ! Bà này do Chế Hai tuyển lên. Nhớ lại, mới tảng sáng ngủ thức dậy, mắt nhắm mắt mở thấy một con mẹ to lù lù trước cửa, mập ú, trắng bạch, tóc nhuộm vàng hoe, son phấn bóng lưỡng ! Cả mình, cả Hà Giang, cả T.Tâm bật ngửa – &lt;em&gt;Osin mà vầy đây hả ?&lt;/em&gt; Chưa sốc bằng chuyện bả tự giới thiệu như một tràng laphan – &lt;em&gt;Kêu chế bằng Út nghen. Trời ơi Út khổ lắm, bị chồng đánh mới lên đây nè.&lt;/em&gt; Chưa dứt câu, cái mông bả… rung lên phần phật và kêu ò í e. Chèn ơi ! Bả có di động ! Vừa rút cái xoạch là mẻ nói cái ào: &lt;em&gt;“Tao nè mày. Tao lên rồi. Bộ mày hổng biết hả. Thằng chả oánh tao quá trời tao mới đi ở đợ nè”.&lt;/em&gt; Lên buổi sáng, đến buổi trưa là mẻ ngang nhiên vô phòng ngủ của Hà Giang nằm vì… &lt;em&gt;“Nằm trên này có máy lạnh mát, nằm dưới vừa nóng, vừa ồn quá Út chịu hổng nổi”.&lt;/em&gt; Nghe mà tin nổi chưa. Bả còn dặn Hà Giang mỗi khi có khách tới nhớ cho bà biết là ai, bà con ra sao để tiện đối xử. Thì đây, cu Tỷ lên ở nhờ thi đại học, vừa giặt đồ ra là mẻ gào lên: &lt;em&gt;“Mày đem đi phơi liền nghe chưa, tao hổng ở không mà hầu mày nghen”.&lt;/em&gt; Gặp T.Tâm thì bả nể hơn nên mới năn nỉ: &lt;em&gt;"Con đi ăn cơm đi, để... nhường võng cho Út nằm. Út mỏi lưng quá !".&lt;/em&gt; Cả nhà chợt ngộ ra tại sao mình cứ phải chịu đựng con mẻ một cách căng thẳng như vậy ! Thôi thì tống tiễn con mẻ và cả nhà ra nghị quyết: “&lt;em&gt;Cùng nhau làm việc. Không thuê Osin”.&lt;/em&gt; Trưa nay dặn T.Tâm – &lt;em&gt;“Con nhớ tiếp làm công chuyện nhà. Còn hổng chịu làm là mẹ rước mẻ Út lên à”&lt;/em&gt; !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;Bó tay ! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3416498528298266066-4306340605143809847?l=dhhanh.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://dhhanh.blogspot.com/feeds/4306340605143809847/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=3416498528298266066&amp;postID=4306340605143809847' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4306340605143809847'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/3416498528298266066/posts/default/4306340605143809847'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://dhhanh.blogspot.com/2008/07/thi-s-gia-nh.html' title='THỜI SỰ GIA ĐÌNH'/><author><name>HONG HANH</name><uri>http://www.blogger.com/profile/07165303327602222587</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp2.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SGyoiEmAzMI/AAAAAAAAAi4/s989F-VMNA4/s72-c/Nestle.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3416498528298266066.post-7594171544337087868</id><published>2008-06-28T20:31:00.007+07:00</published><updated>2008-06-28T20:47:39.205+07:00</updated><title type='text'>NHỚ VĂN PHÒNG KHÔNG KHẢ ƠI !</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SGY-eQ52CnI/AAAAAAAAAiw/RGp8O3NVkUE/s1600-h/anh+6.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5216925908009880178" style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_AaAbJJv4ryQ/SGY-eQ52CnI/AAAAAAAAAiw/RGp8O3NVkUE/s320/anh+6.JPG" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;font-size:130%;"&gt; Nhớ chuyến đi làm công tác xã hội ở Châu Đốc không Khả ơi ! Đánh bài tiến lên sáng đêm luôn, ăn thua tới... mấy chục ngàn nghen. Sau chuyến này thì em Diễm... đi lấy chồng, còn em Quyên thì bị... bắt cóc v
